|
Khi tôi còn nhỏ, thường nghe bà ngoại tôi kể hoài về vùng quê ấy. Vùng quê có cà Phù Lai, nưa Quảng Thọ, thúng mủng Bao La, bột gạo La Khê… “Thúng mủng Bao La đem ra đựng bột. Chiếu Quảng Ngãi thiệt tốt anh ơi… Thương nhau chí quyết một lời. Phải như áo mặc cái ngoài cái trong?”. Câu hò ấy, bà ru tôi khi còn nhỏ. Lớn lên một chút, ăn kẹo mè xửng, tôi nhớ bà bảo kẹo mè xửng sở dĩ ngon là vì làm bằng bột gạo La Khê, vừa trắng vừa thơm. Miếng kẹo trong ký ức ngon đến thần tiên, nhớ bột gạo quê ngoại hay là nhớ những khúc xạ muôn màu của dĩ vãng tuổi thơ?
|