HV122 - Trang thơ báo Tết

01 Tháng Hai 2018 11:26 SA
Nhiều tác giả

Bookmark and Share

Hình ảnh của HV122 - Trang thơ báo Tết

Con về quê ngày Tết

TRẦN NHUẬN MINH

Con hãy đến thăm ông bà nội ngoại

Nén hương thơm thắp ở nhà thờ

Con sẽ hiểu vì sao lá vàng rơi xuống gốc

Và hai tiếng quê hương nối liền mọi bến bờ…

 

Mùng ba Tết ở ngoài đồng

NGUYỄN HƯNG HẢI

Mùng ba Tết đã ra đồng

Mạ từ năm ngoái mẹ cầm năm nay

Mùa màng qua kẽ ngón tay

Nhúm vào dảnh mạ bùn lầy giữ chân

Mẹ ra đồng cấy mùa xuân

Gửi vào dảnh mạ tháng năm, tháng mười

Tết về con có nụ cười

Có manh áo mới, có nồi bánh chưng

Mưa phùn gió bấc trên lưng

Mùng ba Tết có ai trông thấy người

Nón mê chụp xuống cả đời

Ở trong mê nón khóc cười đăm đăm

Chẳng còn lo lắm miếng ăn

Mà buông cây lúa sống bằng chi đây

Mẹ cầm năm ngoái trên tay

Cấy mùa xuân xuống bùn lầy tháng giêng

Cấy bao nhiêu những nỗi niềm

Mất mùa cây lúa không yên cửa nhà

Bao người như mẹ mùng ba

Tết còn trong ngõ đã ra ngoài đồng

Ngỡ là trước Tết đã xong

Mẹ cầm năm ngoái cấy trong mưa phùn

Cấy trong sương giá ngập bùn

Cúi nhiều nên bóng mẹ lùn mãi đi

Lo cho dảnh mạ quá thì

Mẹ lo cho cả những gì Tết sau

Tết đang ở đẩu ở đâu

Có nhìn thấy mẹ cúi đầu trong mưa

Mẹ đang cấy xuống giao thừa

Chiều ba mươi Tết còn chừa lại đây

Mùa màng trong kẽ ngón tay

Mùng ba Tết khác chi ngày cuối năm!?

 

Vẫn đấy một hồ Tây

TRẦN NHẬT LAM

Vẫn đấy một hồ Tây

Sớm nhòa sương khói, trưa vàng nắng

Đêm trăng, mới thấy tuyệt vời trăng.

 

Vẫn đấy một hồ Tây

Rì rầm

Chỉ lòng ta nghe thấy

Tiếng tận nghìn xưa sóng vọng về

Gươm mài ánh lửa sôi lời hịch

Đúc đồng, giã giấy rộn làng ven

Chuông chùa thủa ấy nghe hòa tiếng

Cả đất trời vươn sải dáng rồng bay.

Vẫn đấy một hồ Tây

Bát ngát mùa thu ta hít thở

Mây bay, mây cứ bay

Ta nhớ bờ xa xanh rặng liễu

Thuở ban đầu phía ấy trọn vầng trăng

Mây bay, mây cứ bay

Có một vầng trăng trong trẻo mãi

Cho ta soi thấy bóng riêng ta.

Em có giống hồ Tây?

Khói sương che nhan sắc một hồ Tây.

 

Bức tranh cây vào xuân

LÊ HOÀNG ANH

Những nhánh cây gân guốc và mảnh mai - im lìm như ngừng thở, đang chạm trổ vào trời chiều trắng xám - một vẻ đẹp đơn côi và khắc khổ

Xích lại gần một chút hãy nhìn xem - những nốt nhạc tròn li ti hay những búp non li ti, đang quấn trên cành sắp đồng ca nở rộ - phút khải hoàn đang về đấy mùa xuân

Một chim sẻ lẻ loi ngơi nghỉ - vẫn thảnh thơi không hề rét cóng - trời trắng xám uy nghi nghiêm nghị vẫn pha chút dịu hiền đợi mong

Có một chút xao động quanh đây - hình như làn không khí - hình như là những nhánh cây - người nghệ sĩ thấp thoáng mỉm cười

Buồn chút xíu - mơ màng chút xíu - mùa đông đang ấp ủ mùa xuân, trên những cánh tay gầy nhưng mạnh mẽ

 

Ở Hy Lạp

NGUYỄN XUÂN THÂM

1.

Trưa sân bay quốc tế Athens

Trời xanh đến thế

Xanh như màu biển Ege

Không một bóng chim báo bão

một đám mây phiêu du trở về

Tháng chín rồi, ở đây vẫn nắng

Con đường đất đỏ quạch nắng ngút không biết chạy về đâu.

Có qua nhữngvườn nho râm mát

2.

Bãi biển Rhodes

Đá đen

Tựa cánh đồng khoai tây mới dỡ

Sóng vỗ về

Những cô gái nằm phơi nắng

Chín thơm như những ổ bánh mì

3.

Con đường Hiệp sĩ dốc đứng

Thi sĩ Blaga Dimitrova yêu mến

Câu thơ bà viết về Việt Nam từng dìu bước bao người

Giờ bà vịn vai tôi để đến nhà hát cổ

Nhà hát một nghìn năm

Nhà hát không sân khấu

Diễn viên diễn xen giữa người xem

Vở Cướp biển

Một vở kịch cũ của châu Âu

Được trình diễn dưới ánh trăng và

tiếng la hét của biển bờ

4.

Những vỉa hè

In tranh cổ

Buồn dưới gót chân

Những vỉa hè đặt nhiều giá vẽ

Nhiều thiếu nữ đi qua

Người nào cũng đẹp như hoa pensée

Bạn tôi có thơ:

“Những vỉa hè thơm mùi thiếu nữ”.

5.

Tôi nhớ

Trong góc tối nhà hát những nhà thơ

Xõa tóc đọc trường ca bằng tiếng Ý,

tiếng Bồ Đào Nha...

Đọc thơ bên tượng đá trắng

mất đầu

Đầu, cướp biển từ lâu đã đem đi mất

6.

Thư viện

Có hàng nghìn quyển sách cổ

Bìa đã đen cháy bởi thời gian

Nhà văn Inder Smitton

Đi xe đạp một nghìn cây số

Đến đọc những quyển sách này.

7.

Symi

Bến tàu con đường vườn đá

Mắt thiếu nữ màu biển cả

Em dây nho thả xuống hồn tôi

Mùi trái chín nỗi buồn sâu Hy Lạp

Tay em nở bông hồng vàng đẹp

Symi

Đêm quờ tay vào đá và tiếng sóng

8.

Quảng trường cũ

Không mái che

Ghế đá xếp hình cánh cung giương ra biển

Ai đã ngồi đó dưới trời xanh

Ai đã đấu tranh

Đòi tự do cho đảo Rhodes

Thoát khỏi sự chiếm đóng

Thổ Nhĩ Kỳ

 

Nghĩa sĩ Cần Giuộc

NGUYỄN QUỐC TRUNG

Nghĩa binh hy sinh, dân gom về chùa

Thân bết máu, áo bà ba sém lửa

Văn tế viết trong xé trời súng nổ

Khói cháy nhà vần bốn phía mây đen.

Giặc được nước bố ráp Giồng Trôm, Ba Tri

Đám lính triều đình vội vàng buông súng

Lột áo mũ, cân đai

Những thứ chúng thửa tâu mang nhãn vua ban

Vỡ trận.

Thơ viết trong thế nước hiểm nghèo

Câu chữ dựa vào dân đứng dậy.

Triều đình đớn hèn

Một chữ ký vào hòa ước Nhâm Tuất

Biếu cho giặc sáu tỉnh

Sĩ phu cáo quan về làng ở ẩn

Thở dài bằng những thơ, những phú

Nguyễn Đình Chiểu

Dấy câu thơ cùng nghĩa quân Trương Định

Lớp lớp nông dân áo vải

Vũ khí là tầm vông trong vườn, dao rựa từ bếp

Đánh giặc trên đất nhà mình

Ngã xuống trên đám ruộng còn cày dở

Trên ao đìa từng đặt trúm buông câu

Sống đánh giặc, thác cũng đánh giặc

Linh hồn giúp cơ binh trả nợ kia

Căm giặc nước, âm dương không cách trở.

Mấy trăm năm mộ nghĩa sĩ lẫn vào lòng đất

Chùa Tôn Thạnh bao lần thay ngói

Còn một áng văn tế

Sống cùng nước non.

Bến Tre 6-2006. TP.Hồ Chí Minh 12-2017.

 

Lực hút

KIM DŨNG

Khi chiếc lá vàng rơi

Những đàn chim lại bay về phương Nam

tránh rét

Chúng bay hình chữ V

Cách bay này giữ bền sức lực(*)

Kéo nhau sải cánh vẫy vùng…

Có con bay lạc lưng chừng

Cảm thấy vô cùng mỏi mệt

Cố bay mải miết

Nhập vào sức hút đội hình…

Anh chẳng dại gì bay lẻ một mình

Cánh chim đơn chiếc

Bay theo đường bay riêng biệt

Ấy là lực-hút-Trái-tim-Em!

Mỗi độ thu qua chiếc lá rơi mềm

Trong vòng tay Em - Anh trú ngụ

Không như đàn chim rủ nhau di trú

Tìm nơi hơi ấm xa mù…

_____

(*) Theo nghiên cứu của các nhà khoa học, đàn chim bay hình chữ V tiết kiệm được 71% sức lực so với khi chúng bay từng con một.

 

Trở lại Vĩ Dạ

DƯƠNG LINH

“Sao anh không về chơi thôn Vĩ?”

Tiếng ai xưa mời gọi đến nao lòng

Tôi lạc bước giữa đêm thu buồn Vĩ Dạ

“Trăng Rạng Ngời” của Tử

ai chở về kịp tối nay không?

 

Gửi Mẹ Tuy Hòa sau bão 12

ĐẶNG NGUYỆT ANH

Tuy Hòa đâu phải là quê

Lòng con thương xót bộn bề mẹ ơi

Lúa ngô ngập lụt trắng trời

Bát cơm mùa tới mẹ ngồi... trắng tay

 

Con đang yên ấm nơi này

Càng thương về mẹ những ngày gió mưa!

Mái nhà sập, tấm phên thưa

Có che chắn nổi gió lùa buốt lưng?

 

Con giờ đâu dám người dưng

Xin làm con mẹ để cùng sẻ chia...

 

Và cũng chính cuộc đời

NGUYỄN VĂN THỨC

Cuộc đời xô từ phía sau

anh ngã sóng soài

và cũng chính nó

nâng anh gượng dậy

bằng bàn tay của con người

qua đường không hờ hững

lòng tử tế xoa dịu cơn đau

 

Buổi sáng tinh khiết

tiếng chim hót se lạnh

anh chống nạng tấp tểnh thăm dàn hoa

cành phong lan trên phiến đá bừng sắc nắng

lóng lánh sương mai

chiếc nạng gỗ không vô tri

nó nói với anh về một hạnh phúc bị lãng quên:

được đi trên đôi chân của chính mình.

Tháng 12-2017

 

Nỗi niềm Nguyễn Du

TRƯƠNG NAM HƯƠNG

Từ hội Đạp Thanh đến Tiền Đường nước mắt

Hai trăm năm sóng - cỏ cuốn xanh về

Không vớt nổi Thúy Kiều qua mực bút

Nguyễn Du buồn sợi tóc nhớm hoa lê!

 

Bói xuân

(Lời cô gái bói Kiều)

VŨ XUÂN HƯƠNG

Em còn đoảng lắm chị Kiều ơi

Xin chị vài câu lấy lệ thôi

Chị đã “vườn khuya” nên chắc hiểu

Ngọn gió mơn hường khắp má môi…

 

Em đương khấp khởi lòng mong nhớ

Chớ lẻn câu nào bóng Sở Khanh

Cho em một chút hờn Kim Trọng

Bất quá đừng ghen vợ Thúc Sinh!

 

Em lạy Từ Công cùng lạy chị

Tiền Đường nhỡ sóng, Giác Duyên thương

Chị đã “đoạn trường” qua bể khổ

Phận gái thân lươn thật khó lường!

 

Mùa thu ảo

NGUYỄN THỊ ÁNH HUỲNH

Nam Kỳ em

không có mùa thu

sao em vẫn nhớ?

 

mùa thu chết trong nhạc

mùa thu vàng trong thơ

mùa thu huyền trong mắt anh

trút xuống em quầng đêm

trút xuống em vầng tóc xõa

 

ngoài kia lông ngỗng đầy trời

mùa thu rắc lối cho người tìm em

 

anh

người chưa có thật

như mùa thu ảo

trong em

 

em vẫn đợi

tiếng ngỗng gõ cửa

em vẫn chờ

heo may rủ rê

 

đêm tháng mười một này

chợt

cúc vàng trong thơ Đường

lá vàng thu Nguyễn Khuyến

hoa thạch thảo Apollinaire

nghìn nghịt xếp hàng

lũ lượt đến tìm em…

 

Suy ngẫm

LỆ THU

Giá cứ để mong manh như sợi khói

Cho hồn nương vào ký ức mơ hồ

Giá cứ để mông lung như ngọn gió

Như vừng trăng huyền diệu ánh hư vô

 

Ta khúc mắc đi tìm cho tận bến

Bến sông trong đã lầy lội rác bùn

Ta buốt nhói lặn dò cho tận đáy

Thủy cung giờ đã chết những nàng tiên.

 

Đi trong mơ với tấm lòng thực quá

Sợ chết dần vẻ đẹp của ngây thơ

Cõi hạnh phúc muôn đời là biển cả

Thuyền vô tư trên sóng… dẫu xa bờ!

 

Đàn bà

DƯƠNG DƯƠNG HẢO

Nhiều khi ta tự yêu ta

Trách mưa trách nắng, trách hoa chóng tàn

Giận hờn chẳng dễ hòa tan

Ngọt ngào dành hết không gian cho mình

 

Ngỡ rằng có mỗi ta xinh

Ngỡ đâu trời cũng tỏ tình với ta

Chao ơi! Tính nết đàn bà

Đã yêu trái đất phải là của riêng!...

 

  • PArner Honvietquochoc
  • Viet nam air
  • free hit counter script