HV131 - Thơ mùa thu

16 Tháng Mười Một 2018 9:21 SA
ĐỖ TRUNG LAI

Bookmark and Share

Hình ảnh của HV131 - Thơ mùa thu

Thu sang

Bờ sông đã tiếng ai chặt mía

Hay nhớ nên người bớt xa xôi

Nắng cũ còn trên da tay đấy

Đã nghe ram ráp ở đầu môi

 

Đêm đã dài thêm, ngày ngắn lại

Em sẽ nhiều lần quét ngõ hơn

Mùa hạ lặn vào trong vỏ lúa

Dễ gì giấc ngủ chịu qua đêm

 

Ngỡ cứ dang tay là bay được

Dáng nào như cũng mảnh mai hơn

Người đưa thư rẽ sang ngõ khác

Để người mắc lỗi với kim đan.

 

Nhớ mây trắng

(Thủ vĩ ngâm)

Ta chậm bước trên hè trưa phố vắng

Cho heo may ngấm vào thịt da mình

Thu Hà Nội bắt đầu từ Cửa Bắc

Lá bắt đầu xanh, xanh mong manh

 

Dăm thiếu nữ xúm quanh người bán sấu

Tíu tít giành những quả vàng thơm

Tiếng cười họ đậu lên cành thay quả

Giời trên đầu dường ưu tư hơn

 

Ta cũng đã thu lâu rồi đấy nhỉ

Nhớ thu xưa sấu chín sau đình

Em đi mất, ao ngâm đầy mây trắng

Ta xa làng, khoác áo nhà binh

 

Rồi chiến trận, rồi đường thiên vạn lý

Vai ta giờ chi chít toàn sao

Gặp sấu chín và tiếng cười thiếu nữ

Lại nhớ ngày mây chết đuối trong ao

 

Mây chết đuối không thể nào sống lại

Con ao xưa em lấp đất xây nhà

Mây vĩnh viễn bị chôn vào đất tối

Từ cái ngày xa vời vợi xa

 

Ta chậm bước trên hè trưa phố vắng

Cho heo may ngấm lạnh thịt da mình.

 

Tìm một mùa thu cũ

Ta về đầm sen tàn

Tìm một mùa thu cũ

Tóc mây bay bồng bềnh

Em chờ ta cuối phố

 

Ta ngược chiều chim bay

Tìm một mùa thu cũ

Lá bàng đỏ trên tay

Sông dài khe khẽ thở

 

Ta đếm ngược tuổi mình

Tìm một mùa thu cũ

Môi heo may bao lần

Hoa cúc vàng mấy độ

 

Ta vào trong cơn mơ

Tìm một mùa thu cũ

Chỉ thấy thu nay về

Thu xưa đâu còn nữa.

 

Mùa thu uống rượu bên hồ Thiền Quang

Thiền Quang xanh dưới thấp

Da giời xanh trên cao

Thu phân rồi đấy nhỉ

Người xưa giờ ra sao

 

Ngày ấy như hè vậy

Ta yêu nhau ồn ào

Hôn như là chớp giật

Vừa xa đã cồn cào

 

Nay đầu hai thứ tóc

Chiêm bao ít lắm rồi

Rượu đưa từng ngụm nhỏ

Môi nào còn thương môi

 

Heo may đầy trên sóng

Sóng như là người quen

Bạn bè đang rôm rả

Mình ta ngồi nhớ em

 

Nghe những lời to tát

Lòng ta càng dịu êm

Nhớ như là thu vậy

Đang tìm em, về em

 

Ly này ai vừa rót

Ta rót vào hồ thu

Người xưa là chiếc bóng

Ngày xưa là sương mù.

 

Cố Viên Lầu

Sông Ngô Đồng trước mặt

Núi Cửa Quen sau nhà

Cố Viên Lầu mơ mộng

Bên cố thành Hoa Lư

 

Ban mai chim núi hót

Chiều hôm ngư phủ về

Nàng thu xiêm áo mỏng

In nắng giời vàng hoe

 

Nào ta cùng nâng chén

Cho môi mình thơm hơn

Có gì đang lấp lánh

Ở bên ngoài áo cơm.

 

Thu, nhớ Quang Dũng

Sách cũ lâu ngày mờ nét chữ

Lối cũ càng đi càng nhớ người

Trấn thủ ôm thân đoàn vệ quốc

Sương vương nương tây lòng xa xôi

 

Mường Hịch, Sài Khao cùng Hát Lót

Ai đi lau xám vờn lưng giời

Sông Mã gầm lên độc hành khúc

Còn dòng thi sĩ còn khơi vơi

 

Thơ ứa mỗi vần như máu ứa

Quê hương mờ mịt sau lưng người

Này cọp này em này khúc khuỷu

Cồn mây ngày ấy ở đâu rồi

 

Độc mộc trông hoài sao chẳng thấy

Mỹ nhân, thi sĩ phận như vôi

Sốt rét chân rừng run tựa lá

Hãn huyết pha sương thảo mấy nhời

 

Đồng đội đọc xong cười xung trận

Hồn về Sầm Nứa chẳng về xuôi

Áo bào thay chiếu ai về đất

Mực sót đôi câu tạ trước người

 

Thơ phú bây giờ như chợ chữ

Nhạt tình nhạt huyết nhạt mồ hôi

Bìa cứng giấy thơm ngồi bảnh chọe

Chữ nghĩa ông xưa tựa núi đồi

 

Phủ Quốc, Sài Sơn, đồng Bương Cấn

Những mắt Sơn Tây mở dưới giời

Thu cũ vàng trong màu lúa mới

Lúa mới vàng trong thu cũ rơi.

  • PArner Honvietquochoc
  • Viet nam air
  • free hit counter script