HV150 - Thơ Cẩm Thơ

31 Tháng Tám 2020 2:12 SA

Bookmark and Share

Hình ảnh của HV150 - Thơ Cẩm Thơ

LTS: Cẩm Thơ (ảnh), ngay từ tuổi lên 10 đã từng được bạn đọc biết đến từ những năm cuối thập kỷ 60, rồi 70 và 80, qua các tập thơ in chung với những cây bút “nhí” thời đó như Trần Đăng Khoa, Hoàng Hiếu Nhân và Nguyễn Hồng Kiên.

Thơ và truyện của chị đã được giải thưởng của báo Thiếu niên Tiền phong và báo Văn nghệ. Người ta nhắc nhiều đến bài thơ Chú Giải phóng quân (1969), bài thơ này của Cẩm Thơ đã từng được đưa vào chương trình giảng dạy của trường phổ thông cấp I.

Từ năm 1986, Cẩm Thơ sang sinh sống, làm việc tại Paris với chồng là Jérôme Kanapa, một nhà điện ảnh Pháp, người bạn thân thiết của Việt Nam trong suốt cuộc kháng chiến chống Mỹ và hàn gắn vết thương chiến tranh.

Sau một thời gian dài chuyên sâu vào công việc dựng phim, đạo diễn và giảng dạy về nghe-nhìn, dịch thuật…, Cẩm Thơ đã trở lại với thơ.

Hồn Việt xin giới thiệu trang thơ mới nhất của chị.

Hà Nội hết mưa chưa em?

Hà Nội hết mưa chưa em?

Nắng đã về? Hoa hồng thơm có nở?

Những bông hồng gai vườn xưa, tôi hái hộ

Vì thương... mềm những ngón tay em.

 

Hà Nội đã hết mưa chưa em?

Ai đón em chiều, nón em quên mang buổi sáng?

 

“Phố đã vắng, tiếng mưa rơi vui lắm!”

Em còn thích đi dưới mưa nữa không?

 

Sao tôi nhớ Hà Nội những ngày mưa mông lung

Nhớ bông hồng thơm, nhớ cánh mũi xinh em hít hà... đến vậy!

Nhớ tiếng em cười rung tán cây, lá vẫy...

Hà Nội đã hết mưa chưa em?

                                           Paris, 13-4-2020

Đò không sang ngang

Tặng những người vợ của những người lính không trở về

Em đứng bên này. Đò đã thôi sang ngang

Chỉ mấy nhịp cầu, là sẽ qua bờ khác

Vẫn bến sông xưa. Nhưng hết rồi trận mạc 

Con thuyền năm nao không trả anh về.

 

Nước mắt em chỉ rơi xuống lòng sông

Chẳng ướt cỏ trên mộ anh, bao mùa chậm mọc

 

Riêng mái tóc em vợi xanh, thêm bạc

Ngoái về anh, em chẳng bước qua cầu.

                                               Paris, 7-2020

Sông Thương

                                          Tặng má của con

Tôi tìm về... gặp dòng sông

Mẹ tôi chín đợi mười mong năm nào

Mẹ thương non, nước, trăng, sao

Mẹ thương buổi chợ đi vào câu thơ

Mẹ thương tiếng hát ầu ơ

Bến sông còn đó, thuyền giờ nơi đâu?

Đôi bờ xưa... đã bắc cầu

Đò ngang nay chỉ trong câu thơ người.

           Sông Thương - sông Hồng, 12-12-2019

Tháng tư anh về

Anh về tháng tư

Trong ngực anh vẫn còn hơi thuốc súng

Mái tóc đỏ vì sương nắng

Một phần đời để lại phía sau lưng.

 

Anh về tháng tư mẹ khóc vì mừng

Hàng xóm có nhà khói hương thầm lặng

Có mái tóc xanh lằn khăn tang trắng

Anh vui ngày, đêm khóc trong mơ.

 

Anh về tháng tư đỏ cờ

Lúa chiêm đồng mình chớm mẩy,

Anh nhớ cánh rừng xanh nơi ấy

Bao bạn anh đã gửi lại đời trai.

 

Tháng tư anh về

Tháng tư anh ở mãi

Trở lại đời thường... bươn chải 

Trang lịch tháng tư chẳng lật bao giờ.

                                       Paris, 26-4-2020

Nói gì với mẹ?

Chẳng bao giờ mẹ nói “Mẹ yêu con”

Con cũng chưa bao giờ nói là con yêu mẹ

Nhưng con không sợ ngã, biết mẹ dang tay đón

Rồi một ngày dựa vai con, mẹ lại tập bước đi.

 

Khi ngược xuôi mẹ chẳng kể gì.

Ngày tất bật cũng chỉ cười không nói.

Chưa một lần ví công mình sông núi

Con thương mẹ cúi đầu cho con nhặt tóc sâu.

 

Khi mẹ ra đi con chẳng nói một câu

Cầm tay mẹ hoa đồi mồi thôi nở

Mẹ hãy nghỉ sau một đời vất vả

Tóc bớt xanh, con nhớ mẹ bạc đầu.

Anh đã quên em rồi*

Anh đã quên em rồi

Mặt trời không đến nữa

Phòng em giờ khép cửa

Chim liệng ngoài xa thôi.

 

Bài hát cũ quên lời

Căn nhà xưa vắng bóng

Hoàng hôn trong mảnh kính

Vỡ vụn chân trời xa.

 

Anh đã quên em rồi

Chuyện chúng mình đã hết

Bài thơ xong phần kết

Còn gì để viết thêm?

                                    Paris, 3-7-2020


(*) Phỏng theo lời ca Bài hát của Hélène, nhạc phim Les choses de la vie (Những điều của cuộc sống) của đạo diễn Clauder Sautet, một trong những phim kinh điển của điện ảnh Pháp.

  • PArner Honvietquochoc
  • Viet nam air
  • free hit counter script