Dọc đường văn học
Sắp xếp theo

Nhớ quê

Hình ảnh của Nhớ quê

HUỲNH QUANG NAM

Giữa nơi hai tấm bảng quảng cáo giao nhau thành một góc tam giác trước cổng một khách sạn thuộc loại sao ở một thành phố lớn, bà cụ căng trên đầu một tấm ni lông dày làm thành cái lều nhỏ. Hàng của bà cụ toàn thứ rẻ tiền: một hũ kẹo, vài nải chuối, bình trà, mấy gói thuốc lá, thùng đựng nước đá… Khách hàng thường xuyên là những người chạy xe ôm, xích lô, tài xế taxi đậu trước khách sạn chờ khách. Họ ngồi trên xe hoặc trên mấy chiếc ghế nhựa thấp bé cũ sờn để uống ly trà đá, ăn quả chuối, cái kẹo hoặc hút thuốc và tán gẫu.

Hết!

Hình ảnh của Hết!

Võ Thị Diệu Hằng

Ngày qua mau và tuổi cứ tăng vùn vụt như những con sóng nhỏ hối hả nhập vào nhau tiến vô bờ thành ngọn sóng to, cuồn cuộn gào thét để rồi tan tành. Tại sao tạo hóa lại tàn nhẫn sáng tạo ra thời gian và con người lại đồng lõa vẽ nên cuốn lịch, chế ra đồng hồ đặt khắp nơi, như những lời cảnh báo? Phương là nạn nhân của hai thế hệ cực đoan. Phải sống nghiêm khắc thời Khổng Mạnh trong lúc xung quanh nàng, người ta lăn xả, sục sạo tìm hạnh phúc, chăm chăm hưởng thụ, coi thường đạo đức.

Bài hát “Chị tôi” - từ một bài thơ hơn 20 năm tặng chị…

Hình ảnh của Bài hát “Chị tôi” - từ một bài thơ hơn 20 năm tặng chị…

VƯƠNG TÂM

Hai chị em nhà văn - Họa sĩ Đoàn Lê và nữ sĩ Đoàn Thị Tảo hiện đang sống tại một nhà vườn ở phường Vạn Sơn, thị xã Đồ Sơn, TP. Hải Phòng. Con ngõ nhỏ quanh co dẫn lối tới chân núi đầy hương thơm của rừng thông xanh mướt, bên bờ biển suốt ngày lộng gió…

Ngày xuân xem hát bội

Hình ảnh của Ngày xuân xem hát bội

MANG VIÊN LONG

Sinh hoạt ở miền quê tôi chỉ có vẻ tươi tắn, nhộn nhịp lên đôi chút khi có một gánh hát bội nào đó đến lưu diễn tại rạp Sao Mai. Buổi sáng gánh hát dọn đến, ngay buổi trưa cả xã đều đã biết tin. Ngoài chợ, bà con bàn tán về các diễn viên, kể cho nhau nghe về vở tuồng mà gánh hát sẽ diễn vào buổi tối… Mọi người đều háo hức, sôi nổi, như họ đang có một niềm vui mới lạ nào chờ đợi.

Một phần đời tôi đã thuộc về Việt Nam

Hình ảnh của Một phần đời tôi đã thuộc về Việt Nam

Nhà văn, nhà báo, nhà nhiếp ảnh Mỹ Lady Borton đã sống, làm việc và gắn bó với Việt Nam 35 năm. Bà là nhà văn Mỹ duy nhất có mặt ở cả hai miền Nam - Bắc thời chiến tranh. Bà đã viết hai tập bút ký, đặc biệt là cuốn Tiếp sau nỗi buồn nói về số phận những dân thường Việt Nam trong và sau chiến tranh, được xếp vào loại sách 4 sao ở Mỹ, được tái bản ở Mỹ và ở Việt Nam.

Đừng ngại những chuyến đi, đừng ngại gõ cửa

Hình ảnh của Đừng ngại những chuyến đi, đừng ngại gõ cửa

TRẦM HƯƠNG

Nếu một ai đó hỏi rằng “Bảo tàng của chị có gì quý giá nhất?”. Tôi không chút ngần ngại để nói rằng: “Những con người mà tôi được gặp là “hiện vật” quý giá nhất. Bằng những gì đã trải nghiệm trong gần 20 năm công tác ở bảo tàng, tôi có lý do để nói như vậy. Và trong gần 20 năm, điều cốt lõi giúp tôi trụ bám lại với nghề ở bảo tàng, cũng chính là những con người mà tôi được gặp. Chính vốn quý con người đã giúp tôi viết lên được một châm ngôn cho chính mình “Đừng ngại những chuyến đi, đừng ngại gõ cửa”.

Quê cát

Hình ảnh của Quê cát

HỒ DUY LỆ

Quê cát, đây là quê ngoại của tôi. Khi tôi gọi quê mẹ là những dịp nhắc đến những người thân yêu trong gia đình. Gọi quê cát, tôi muốn nhắc đến nhiều người, nhắc đến những tên thôn, tên làng vẫn còn in đậm trong tôi nhờ có một tuổi thơ trên cát quê mẹ.

Nguyễn Bính, người lưu giữ hồn quê

Hình ảnh của Nguyễn Bính, người lưu giữ hồn quê

VŨ QUẦN PHƯƠNG

Hồn thơ Nguyễn Bính hay hướng tới những duyên số éo le. Sau này, khi Hương đồng gió nội bay đi ít nhiều, khi Nguyễn Bính viết những bài thơ tình yêu chủ thể, ông cũng lấy cảm hứng từ những tan vỡ, oan nghiệt. Tình cảm chủ yếu trong thơ tình Nguyễn Bính là nhớ thương tiếc nuối Cứ thương nhớ mãi thì cho hết đời.

Bài ca người gảy đàn ở thành Thăng Long

Hình ảnh của Bài ca người gảy đàn ở thành Thăng Long

NGUYỄN DU
(Làm trên đường di sứ)

Hướng đến 1000 năm Thăng Long – Hà Nội

Người gảy đàn ấy không rõ họ tên là gì, chỉ nghe thuở nhỏ nàng đã theo học đàn Nguyễn trong bộ nữ nhạc cung vua Lê. Tây Sơn dấy binh, đội nhạc cũ chết chóc, tản mác. Nàng lưu lạc nơi đầu chợ, ôm đàn hát rong. Những bài nàng đàn đều là những khúc gảy hầu nhà vua, người ngoài không ai được nghe, cho nên nàng được khen là “tuyệt kỹ” của một thời.

Ai bảo chăn trâu là khổ

Hình ảnh của Ai bảo chăn trâu là khổ

THẾ ANH

Bài “Chăn trâu” trong quyển Quốc văn giáo khoa thư, lớp Dự bị dùng cho các trường Tiểu học Việt Nam trước Cách mạng tháng 8 vỏn vẹn chưa đầy 70 chữ: Ai bảo chăn trâu là khổ? – Không, chăn trâu sướng lắm chứ! Đầu đội nón mê như lọng che. Tay cầm cành che như roi ngựa, ngất nghểu ngồi trên mình trâu, tai nghe chim hót trong vòm cây, mắt trông bướm lượn trên đám cỏ. Trong khoảng trời xanh, lá biếc, tôi với con trâu thảnh thơi vui thú, tưởng không có gì sung sướng cho bằng. Bài văn ngắn gọn, đơn giản này kèm theo một bức tranh minh hoạ nhỏ, xinh xắn vẽ một em bé đội nón ngồi trên lưng trâu ở ngoài cánh đồng có khóm tre vươn cao và đàn chim bay lượn trên không đã để lại những ấn tượng sâu sắc cho nhiều thế hệ học sinh thuở ấy, nay đã bước vào lứa tuổi 70.

  • PArner Honvietquochoc
  • Viet nam air
  • free hit counter script