Dọc đường văn học
Sắp xếp theo

Lời dặn của Bác

Hình ảnh của Lời dặn của Bác

M.T (St)

Nhân kỉ niệm 2-9, Tạp chí Hồn Việt xin trích đăng lời dặn của Bác lúc sinh thời.

NS Bảy Nam - Hát mừng Cách mạng Tháng Tám trên đường trôi giạt…(*)

Hình ảnh của NS Bảy Nam - Hát mừng Cách mạng Tháng Tám trên đường trôi giạt…(*)

NSND BẢY NAM

LTS. Nhân kỷ niệm 5 năm ngày NSND Bảy Nam qua đời (8/2004), Tạp chí Hồn Việt trích đăng một đoạn trong hồi ký Trôi theo dòng đời của bà. Với giọng văn chân chất, hồn hậu, cuốn hồi ký đã cho chúng ta hình dung được cả đoạn đời 65 năm trôi giạt, với nước mắt nhiều hơn nụ cười của một nghệ sĩ từng xem nghề hát như cái Đạo và sân khấu như Thánh đường… Đây là lần đầu tiên những người từng bị xã hội coi là “xướng ca vô loại”… tiếp xúc với Cách mạng Tháng Tám và hạnh phúc được hát cùng anh em cách mạng…

Bài thơ tình ở Hàng Châu

Hình ảnh của Bài thơ tình ở Hàng Châu

TẾ HANH

Trích trong Tế Hanh tuyển tập.

Cha tôi đã về an nghỉ trên quê hương

Hình ảnh của Cha tôi đã về an nghỉ trên quê hương

TRẦN THỊ HỒNG

Cha tôi công tác ở Việt Bắc từ mùa thu năm 1947 đến ngày 19/8/1951. Sau đó, người bắt đầu thực hiện chuyến công tác về đồng bằng để làm công tác tuyên truyền về thuế nông nghiệp từ 5 giờ chiều ngày 15/8/1951. Trải qua hơn một tháng ở dọc đường. Cha tôi về tới địa điểm Hội nghị Văn nghệ Liên Khu 3, vào ngày 18/9/1951. Ở đây người dự hội nghị và đọc truyện ngắn Giữ làng của nhà văn Phạm Lê Văn, cùng 7 truyện ngắn khác nữa và mỗi truyện đều có ghi nhận xét tỉ mỉ. Chuyến công tác đến ngày 30/11/1951 phải dừng lại bởi quân thù đã sát hại cha tôi.

Tình yêu quê hương

Hình ảnh của Tình yêu quê hương

GS.TS ĐẶNG ĐÌNH ÁNG

Có một loài cá, gọi là cá hồi, sinh trong lòng suối trên đỉnh núi, lớn lên theo dòng suối xuống sông ra biển. Rồi khi trưởng thành, trở về điểm xuất phát, bơi ngược dòng suối để lên núi đẻ trứng, và chết ở đó. Khi cá con nở ra thì xác cá mẹ là nguồn dinh dưỡng cho đàn cá con. Quy trình sinh tử cứ tiếp diễn như vậy…

Mỹ nhân

Hình ảnh của Mỹ nhân

LÊ HOÀI NAM

Trong đời, đã bao giờ bạn tự hỏi mình: cái gì đẹp nhất đối với bạn? Nếu bạn từng ít nhất một lần đặt ra câu hỏi ấy, hẳn bạn cũng đã có câu trả lời. Vẻ đẹp thì muôn hình vạn trạng: ngọn núi, dòng sông, cánh đồng, bông hoa, bức tranh của Levitan... bạn chọn vẻ đẹp nào? Với tôi, tôi đồng cảm với thẩm mỹ của một nhà thơ. Nhà thơ từng viết một bài thơ dài mô tả hình dáng, hương thơm, tâm tính của 100 loài hoa, nhưng hai câu kết thì lại dành cho một loài hoa đặc biệt: hoa Người.

Thiền trà

Hình ảnh của Thiền trà

HUỲNH KIM BỬU

Câu chuyện tôi viết ra đây là câu chuyện về Hòa thượng Tịnh Như, chùa Viên Giác.

Đối thoại trên bãi rác xưa

Hình ảnh của Đối thoại trên bãi rác xưa

Trần Hữu Tòng

Tôi ngắm nhìn Công - chàng trai Hà Nội ra đời trong đêm 26/12/1972, đêm máy bay B52 rải thảm bom hủy diệt phố Khâm Thiên, tươi cười bắt tay Michael. Họ nói chuyện với nhau bằng tiếng Anh và cả tiếng Việt. Tôi có cảm nhận: Lớp trẻ bây giờ là thế đấy. Vì nghĩa cả, họ dễ gác lại chuyện gay cấn của ông cha trước đây. Họ dễ kết bạn với mọi người. Họ sẵn sàng để cho dĩ vãng đi vào quá khứ… nhưng lương tâm thì không cho phép được quên. Vâng! Đó là nét đẹp thanh lịch của người Thăng Long. Nét đẹp văn hóa Việt Nam.

Những mẩu đời thực trong tiểu thuyết NAM CAO

Hình ảnh của Những mẩu đời thực trong tiểu thuyết NAM CAO

Trần Thị Hồng
Con gái nhà văn Nam Cao

Thời ấy, những ai hiểu được gia cảnh và cuộc đời nhà văn Nam Cao thì đã ít nhiều biết về bạn bè, quê hương, xóm giềng của ông, nên mỗi khi đọc văn ông, ta sẽ thấy như đang được gặp gỡ họ bằng xương, bằng thịt và được chuyện trò cùng họ, trong cuộc đời thực. Và người hiện hữu rõ nét nhất, trên những trang văn, lại chính là tác giả.

Ngày xuân kể chuyện Chí Phèo

Hình ảnh của Ngày xuân kể chuyện Chí Phèo

Trần Thị Hồng
Con gái nhà văn Nam Cao

Năm ngoái, đúng vào dịp Tết nguyên đán, tôi về quê và được gặp ông bác bên đằng mẹ. Bác cũng vừa từ Quảng Ninh về quê ăn Tết. Đó là bác Trần Duy Tặng. Bác Tặng nay đã ngoài chín mươi tuổi, nhưng hãy còn khoẻ mạnh, minh mẫn lắm.

Đến tận bây giờ, bác Tặng vẫn còn tự hào rằng bác là người đầu tiên, được đọc truyện Chí Phèo của cha tôi. Bác bảo: “Ngày xưa, bác hay sang chơi với chú Thuật, em trai nhà văn Nam Cao”. Hôm nào, cha tôi ở nhà, bác thường mượn sách, báo của cha để đọc. Lần ấy, khi đến chơi nhà, bác thấy cha tôi ngồi lì trong buồng mấy hôm liền. Rồi bỗng một ngày, cha tôi gọi bác vào buồng, đưa cho bác một tập giấy chi chít những chữ là chữ và bảo: “Anh viết đẹp, anh chép lại hộ tôi cái này nhé!”. Bác rất vui, cầm về nhà, rồi cặm cụi ngồi chép. Chỉ hai, ba ngày đã xong, và đem trả lại. Bác nói, lúc ấy cha tôi đặt tên truyện là Cái lò gạch cũ. Sau này nhà in đổi tên thành Đôi lứa xứng đôi. Và mãi về sau, mới đổi thành truyện Chí Phèo. Nhưng tên các nhân vật thì trước sau, vẫn giống nhau lắm!

  • Viet nam air
  • free hit counter script