Văn học
Sắp xếp theo

CHẾ LAN VIÊN (kì 1)

Hình ảnh của CHẾ LAN VIÊN (kì 1)

VŨ QUẦN PHƯƠNG

Chế Lan Viên tên thật Phan Ngọc Hoan, sinh ngày 23/10/1920, quê ở Cam Lộ, tỉnh Quảng Trị. Làm thơ từ năm 12, 13 tuổi ở huyện lỵ An Nhơn, ký những bút danh mang tên đất của Quảng Trị: Mai Lĩnh, Thạch Hãn, Thạch Mai. Ông nói: Khi ấy chưa ý thức đó là thơ. Xuống Bình Định, gặp Yến Lan, mới hiểu ý nghĩa của việc làm thơ, ký bút danh Lan Viên (Vườn Lan, không biết có do tên Yến Lan gợi nên không). Xuống Quy Nhơn, thành người làm thơ thực sự. Bút danh Lan Viên có thêm họ Chế: Chế Lan Viên, và… phát ngôn huênh hoang về công việc của mình: “Làm thơ là một sự phi thường” (Trích Tựa do chính ông viết cho tập Thơ văn chọn lọc, Sở Văn hoá thông tin Nghĩa Bình, 1992).

Chế Lan Viên, 20 năm nhớ lại

Hình ảnh của Chế Lan Viên, 20 năm nhớ lại

MAI QUỐC LIÊN

Tôi chưa bao giờ có thời gian ngồi tĩnh tâm để viết về Anh. Và thế đó mà 20 năm đã trôi qua. Tôi nghĩ rằng ngày Giỗ anh sau 20 năm anh mất, thế cũng tạm yên ủi tâm hồn anh trên một cõi trời khác, như anh viết trong Từ thế chi ca. Và yên ủi những người yêu thơ anh trên cõi đời này. Thế nên, dù bận cho số báo và những công việc “sự vụ” linh tinh khác của một cơ sở nghiên cứu, tôi vẫn thấy không yên khi không viết mấy dòng vội vàng này.

CAO BÁ QUÁT – một thiên tài kỳ vĩ của văn học Việt Nam (trích)

Hình ảnh của CAO BÁ QUÁT – một thiên tài kỳ vĩ của văn học Việt Nam (trích)

MAI QUỐC LIÊN

Thơ Cao Bá Quát vút lên từ một số phận. Không phải số phận của chỉ một cá nhân mà còn là của cả một dân tộc. Hàng ngàn năm, chúng ta mới có một hiện tượng văn học kỳ tuyệt và đáng ngạc nhiên như vậy. Không phải ngẫu nhiên mà trước Cách mạng tháng Tám, lúc mà thơ Cao Bá Quát chưa sưu tầm được bao nhiêu, có nhà nghiên cứu đã cho rằng “ba bốn trăm bài của Cao Chu Thần thi thảo giá ở Trung Quốc thì đã được in ra, làm cho tác giả đứng ngang hàng với Đỗ Thiếu Lăng, Tô Đông Pha chẳng hạn, nhưng ở nước ta, đành mai một[1].

Mỹ nhân

Hình ảnh của Mỹ nhân

LÊ HOÀI NAM

Trong đời, đã bao giờ bạn tự hỏi mình: cái gì đẹp nhất đối với bạn? Nếu bạn từng ít nhất một lần đặt ra câu hỏi ấy, hẳn bạn cũng đã có câu trả lời. Vẻ đẹp thì muôn hình vạn trạng: ngọn núi, dòng sông, cánh đồng, bông hoa, bức tranh của Levitan... bạn chọn vẻ đẹp nào? Với tôi, tôi đồng cảm với thẩm mỹ của một nhà thơ. Nhà thơ từng viết một bài thơ dài mô tả hình dáng, hương thơm, tâm tính của 100 loài hoa, nhưng hai câu kết thì lại dành cho một loài hoa đặc biệt: hoa Người.

Thiền trà

Hình ảnh của Thiền trà

HUỲNH KIM BỬU

Câu chuyện tôi viết ra đây là câu chuyện về Hòa thượng Tịnh Như, chùa Viên Giác.

Đối thoại trên bãi rác xưa

Hình ảnh của Đối thoại trên bãi rác xưa

Trần Hữu Tòng

Tôi ngắm nhìn Công - chàng trai Hà Nội ra đời trong đêm 26/12/1972, đêm máy bay B52 rải thảm bom hủy diệt phố Khâm Thiên, tươi cười bắt tay Michael. Họ nói chuyện với nhau bằng tiếng Anh và cả tiếng Việt. Tôi có cảm nhận: Lớp trẻ bây giờ là thế đấy. Vì nghĩa cả, họ dễ gác lại chuyện gay cấn của ông cha trước đây. Họ dễ kết bạn với mọi người. Họ sẵn sàng để cho dĩ vãng đi vào quá khứ… nhưng lương tâm thì không cho phép được quên. Vâng! Đó là nét đẹp thanh lịch của người Thăng Long. Nét đẹp văn hóa Việt Nam.

Ngọn tháp kỳ quan Chế Lan Viên – Nhìn từ hôm nay

Hình ảnh của Ngọn tháp kỳ quan Chế Lan Viên – Nhìn từ hôm nay

ĐOÀN TRỌNG HUY[*]

Đời thơ Chế Lan Viên là một cuộc đời nghệ thuật đẹp. Ông thường dẫn ta từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, từ hứng thú này đến hứng thú khác. Bình sinh nhà thơ từng gây nỗi kinh dị lớn, khi ra đi vĩnh viễn vẫn tạo ra niềm sửng sốt mới bằng dấu ấn ba tập Di cảo thơ. Chế Lan Viên được tôn vinh rất cao với giải thưởng Hồ Chí Minh về văn học nghệ thuật đợt I, khi mất còn được đắp thêm bia mộ vinh quang bằng giải thưởng Hội nhà văn Việt Nam.

Những mẩu đời thực trong tiểu thuyết NAM CAO

Hình ảnh của Những mẩu đời thực trong tiểu thuyết NAM CAO

Trần Thị Hồng
Con gái nhà văn Nam Cao

Thời ấy, những ai hiểu được gia cảnh và cuộc đời nhà văn Nam Cao thì đã ít nhiều biết về bạn bè, quê hương, xóm giềng của ông, nên mỗi khi đọc văn ông, ta sẽ thấy như đang được gặp gỡ họ bằng xương, bằng thịt và được chuyện trò cùng họ, trong cuộc đời thực. Và người hiện hữu rõ nét nhất, trên những trang văn, lại chính là tác giả.

Ngày xuân kể chuyện Chí Phèo

Hình ảnh của Ngày xuân kể chuyện Chí Phèo

Trần Thị Hồng
Con gái nhà văn Nam Cao

Năm ngoái, đúng vào dịp Tết nguyên đán, tôi về quê và được gặp ông bác bên đằng mẹ. Bác cũng vừa từ Quảng Ninh về quê ăn Tết. Đó là bác Trần Duy Tặng. Bác Tặng nay đã ngoài chín mươi tuổi, nhưng hãy còn khoẻ mạnh, minh mẫn lắm.

Đến tận bây giờ, bác Tặng vẫn còn tự hào rằng bác là người đầu tiên, được đọc truyện Chí Phèo của cha tôi. Bác bảo: “Ngày xưa, bác hay sang chơi với chú Thuật, em trai nhà văn Nam Cao”. Hôm nào, cha tôi ở nhà, bác thường mượn sách, báo của cha để đọc. Lần ấy, khi đến chơi nhà, bác thấy cha tôi ngồi lì trong buồng mấy hôm liền. Rồi bỗng một ngày, cha tôi gọi bác vào buồng, đưa cho bác một tập giấy chi chít những chữ là chữ và bảo: “Anh viết đẹp, anh chép lại hộ tôi cái này nhé!”. Bác rất vui, cầm về nhà, rồi cặm cụi ngồi chép. Chỉ hai, ba ngày đã xong, và đem trả lại. Bác nói, lúc ấy cha tôi đặt tên truyện là Cái lò gạch cũ. Sau này nhà in đổi tên thành Đôi lứa xứng đôi. Và mãi về sau, mới đổi thành truyện Chí Phèo. Nhưng tên các nhân vật thì trước sau, vẫn giống nhau lắm!

  • Viet nam air
  • free hit counter script