Văn học
Sắp xếp theo

Quê cát

Hình ảnh của Quê cát

HỒ DUY LỆ

Quê cát, đây là quê ngoại của tôi. Khi tôi gọi quê mẹ là những dịp nhắc đến những người thân yêu trong gia đình. Gọi quê cát, tôi muốn nhắc đến nhiều người, nhắc đến những tên thôn, tên làng vẫn còn in đậm trong tôi nhờ có một tuổi thơ trên cát quê mẹ.

Nguyễn Bính, người lưu giữ hồn quê

Hình ảnh của Nguyễn Bính, người lưu giữ hồn quê

VŨ QUẦN PHƯƠNG

Hồn thơ Nguyễn Bính hay hướng tới những duyên số éo le. Sau này, khi Hương đồng gió nội bay đi ít nhiều, khi Nguyễn Bính viết những bài thơ tình yêu chủ thể, ông cũng lấy cảm hứng từ những tan vỡ, oan nghiệt. Tình cảm chủ yếu trong thơ tình Nguyễn Bính là nhớ thương tiếc nuối Cứ thương nhớ mãi thì cho hết đời.

Bài ca người gảy đàn ở thành Thăng Long

Hình ảnh của Bài ca người gảy đàn ở thành Thăng Long

NGUYỄN DU
(Làm trên đường di sứ)

Hướng đến 1000 năm Thăng Long – Hà Nội

Người gảy đàn ấy không rõ họ tên là gì, chỉ nghe thuở nhỏ nàng đã theo học đàn Nguyễn trong bộ nữ nhạc cung vua Lê. Tây Sơn dấy binh, đội nhạc cũ chết chóc, tản mác. Nàng lưu lạc nơi đầu chợ, ôm đàn hát rong. Những bài nàng đàn đều là những khúc gảy hầu nhà vua, người ngoài không ai được nghe, cho nên nàng được khen là “tuyệt kỹ” của một thời.

Truyện ngắn Pháp cuối thế kỷ XX

Hình ảnh của Truyện ngắn Pháp cuối thế kỷ XX

Truyện ngắn Pháp cuối thế kỷ XX là một chuyên luận của TS. Phạm Thị Thật (Đại học Quốc Gia Hà Nội). Trong mục Truyện ngắn và những trăn trở về kiếp nhân sinh, tác giả cho biết nhiều nhà văn Pháp tuyên bố “viết truyện ngắn là để phơi bày mặt trái của cuộc sống, thậm chí coi tính bi như một nét đặc trưng của thể loại văn học này”.

Trí khôn ngoan ứng xử của người Việt qua tục ngữ

Hình ảnh của Trí khôn ngoan ứng xử của người Việt qua tục ngữ

ĐỖ MINH TUẤN

LTS. Nhà thơ, đạo diễn Đỗ Minh Tuấn cũng đồng thời là người viết nhiều tiểu luận sắc sảo. Cách tiếp cận của anh với tục ngữ là những suy nghĩ và tổng kết độc đáo. Nhưng liệu đó có phải là cách tiếp cận duy nhất chưa? Mong rằng vấn đề được nêu ra sẽ khơi lên thêm nhiều suy nghĩ thú vị khác.

Ai bảo chăn trâu là khổ

Hình ảnh của Ai bảo chăn trâu là khổ

THẾ ANH

Bài “Chăn trâu” trong quyển Quốc văn giáo khoa thư, lớp Dự bị dùng cho các trường Tiểu học Việt Nam trước Cách mạng tháng 8 vỏn vẹn chưa đầy 70 chữ: Ai bảo chăn trâu là khổ? – Không, chăn trâu sướng lắm chứ! Đầu đội nón mê như lọng che. Tay cầm cành che như roi ngựa, ngất nghểu ngồi trên mình trâu, tai nghe chim hót trong vòm cây, mắt trông bướm lượn trên đám cỏ. Trong khoảng trời xanh, lá biếc, tôi với con trâu thảnh thơi vui thú, tưởng không có gì sung sướng cho bằng. Bài văn ngắn gọn, đơn giản này kèm theo một bức tranh minh hoạ nhỏ, xinh xắn vẽ một em bé đội nón ngồi trên lưng trâu ở ngoài cánh đồng có khóm tre vươn cao và đàn chim bay lượn trên không đã để lại những ấn tượng sâu sắc cho nhiều thế hệ học sinh thuở ấy, nay đã bước vào lứa tuổi 70.

Thơ văn Trần Nhật Thu

Hình ảnh của Thơ văn Trần Nhật Thu

Trần Nhật Thu (1945-2008) mất đã một năm, để lại hàng chục tập thơ, văn, tiểu luận. Thơ của anh từng được Chế Lan Viên đề tựa biểu dương: “Con mắt của cánh buồm” là một tập văn xuôi đặc sắc. Anh nhìn cảnh vật, con người vùng cát Quảng Bình qua đôi mắt trẻ thơ, đôi mắt thơ; và văn đẹp như thơ, đúng là “Nhà thơ bị đóng đinh trên thánh giá văn xuôi”.

Nhớ Roma

Hình ảnh của Nhớ Roma

MAI QUỐC LIÊN

Thế rồi một ngày mình bỗng nhớ Roma
Nhớ Roma ta nhớ gì đây nhỉ?
Nhớ các cô nàng Italie hay nhớ các giáo đường
Nhớ căn phòng Sứ quán đãi ta bữa phở
Mì Ý chán rồi, thèm vị quê hương

Đọc Kiều

Hình ảnh của Đọc Kiều

CHẾ LAN VIÊN

Suốt mười năm tôi biếng đọc Nguyễn Du,
Quân thù ném bom xuống những làng quê ta đẹp nhất
Kiều bó tròn trong những gói tản cư
Bà ru cháu bằng ca dao sản xuất.

Vĩnh biệt Giáo sư - nhà lý luận phê bình văn học Lê Đình Kỵ

Hình ảnh của Vĩnh biệt Giáo sư - nhà lý luận phê bình văn học Lê Đình Kỵ

GS.TS MAI QUỐC LIÊN

Giáo sư - nhà lý luận phê bình văn học Lê Đình Kỵ (04/04/1932 – 24/10/2009)

Lớp học trò của khoa Ngữ Văn Đại Học Tổng Hợp Hà Nội đầu những năm 60 thế kỷ trước rất đông đảo; và nhiều sinh viên thời ấy còn nhớ mãi người thầy vụng về, hiền lành, dễ mến, ít lời… nhưng rất thông tuệ. Nếu biết học từ những lời không “thao thao bất tuyệt” với một giọng Quảng Nam quê quê ấy, học trò sẽ tìm được những viên ngọc sáng của học vấn. Và họ sẽ mang theo nó vào đời trong hành trang kiến thức của mình, dù đó là những anh sinh viên về Nam – ra chiến trường, như Lê Khâm, Chu Cẩm Phong, Hồng Tân, Nguyễn Trọng Định… hay những người lấy văn chương chữ nghĩa, làm “nghiệp nhà”, đi dạy, nghiên cứu, phê bình, làm nhà báo, nhà đài… rất đông đảo…

  • PArner Honvietquochoc
  • Viet nam air
  • free hit counter script