Văn học
Sắp xếp theo

Tôi viết Chiếc lược ngà

Hình ảnh của Tôi viết Chiếc lược ngà

NGUYỄN QUANG SÁNG [1]

Trong môn Văn ở bậc Trung học cơ sở có truyện ngắn Chiếc lược ngà. Ngay từ khi còn là học sinh cấp II ở Hà Nội những năm 1971-1972, cô đã được đọc tập truyện ngắn Chiếc lược ngà. Cô kể rằng, cho đến nay, khi đã hơn ba mươi năm trôi qua, cảm giác thích thú, say mê tập truyện vẫn còn nguyên trong cô. Đặc biệt do nghề nghiệp của bản thân là dạy văn, nên cô lại luôn được sống với tâm trạng năm nào qua sự say mê thích thú của các em học sinh khi học tác phẩm Chiếc lược ngà trong chương trình học của mình. Mỗi năm, mỗi lớp học khác nhau, nhưng các em đều giống nhau ở chỗ muốn biết bối cảnh ra đời của Chiếc lược ngà. Điều này thầy cô khó có thể thoả mãn được sự tò mò chính đáng của các em. Do đó, cô đã tìm đến tôi, và tôi đã kể…

Về hiện tượng bóp méo, phủ định văn hóa kinh điển ở Trung Quốc

Hình ảnh của Về hiện tượng bóp méo, phủ định văn hóa kinh điển ở Trung Quốc

PHẠM THỊ HẢO

Chúng tôi nhận thấy những ý kiến và quan niệm trên đây có nhiều điều rất đáng quan tâm. Những điểm hay điểm dở ở nước bạn hoặc ít hoặc nhiều cũng đã xuất hiện trong xã hội ta. Và các cấp lãnh đạo nước ta từ Trung ương đến địa phương và dư luận xã hội chắc cũng có nhiều bức xúc trong vấn đề xây dựng nền văn hóa nghệ thuật phù hợp với yêu cầu tiên tiến của xã hội hiện nay và mai sau. Có lẽ những thông tin này cũng có giá trị tham khảo rộng rãi.

Đọc Được sống và kể lại của Trần Luân Tín

Hình ảnh của Đọc Được sống và kể lại của Trần Luân Tín

HÀ ĐÌNH CẨN

Vài năm nay bạn đọc gặp sự nở rộ của hồi ký chiến tranh. Chỉ riêng mục lục của Nhà xuất bản Quân đội đã có hàng trăm cuốn ký sự của các tướng tá từng bạc tóc nơi trận mạc. Từ mấy chục năm nay, trong cuộc sống hòa bình, Thành Cổ Quảng Trị vẫn là nơi gợi nhiều ký ức bi tráng về cuộc chiến đấu 81 ngày đêm trên trận địa với chu vi chỉ non 2160 mét vuông mà phải chịu hơn 8 vạn tấn bom đạn, tính ra mỗi mét vuông trận địa trộn xương máu 5 chiến sĩ. Anh lính thông tin Trần Luân Tín từng bảy năm học trường Mỹ thuật, vì thế dù chỉ bằng những con chữ, Được sống và kể lại vẫn có dáng dấp một bức tranh, bố cục chặt, đường nét với từng chi tiết được chăm sóc kỹ càng, rất kiệm màu…

Ba tôi

Hình ảnh của Ba tôi

NGUYỄN THỊ ÁNH HUỲNH

Khi tôi được 5, 6 tuổi ở với má tại làng Ông Văn huyện Chợ Gạo tỉnh Mỹ Tho thì ba tôi đang làm giáo viên ở Sài Gòn. Chiều thứ 7 nào cũng vậy, tôi dắt em trai 3 tuổi đứng rất lâu bên hông chợ, có khi cho đến tối, trông ngóng chuyến xe đò duy nhất trong ngày trở về để đón ba. Nhưng nếu như ốm đau bất ngờ thì tôi cũng sẽ gặp được ba tôi bất ngờ.

Hồi ký: Khúc tiêu đồng (Kỳ 1)

Hình ảnh của Hồi ký: Khúc tiêu đồng (Kỳ 1)

HÀ NGẠI

Hà Ngại sinh năm 1892 (Nhâm Thìn), quê xã Phú Quới, huyện Diên Phước, phủ Điện Bàn, nay thuộc huyện Đại Lộc, tỉnh Quảng Nam. Đỗ Cử nhân khoa Nhâm Tý, niên hiệu Duy Tân 6 (1912).

Làm Hậu bổ Bình Định(*), có tác phẩm “Khúc tiêu đồng”. “Khúc tiêu đồng” là một cuốn tự truyện – hồi ức. Kể chuyện học, chuyện đi thi, làm quan…, người thực việc thực, rất sinh động. So với “Lều chõng” của Ngô Tất Tố”, “Nhà Nho” của Chu Thiên thì nó là tài liệu thực lục, không phải hư cấu, nên đọc thú vị, nhất là những thế hệ sau này, khi khoa cử Nho học đã trở thành dĩ vãng xa vời.

Sách do Nguyễn Đắc Xuân sưu tầm và cung cấp. Chúng tôi trích đăng một số đoạn hay nhất.

Hồi ký: Khúc tiêu đồng (kỳ 2)

Hình ảnh của Hồi ký: Khúc tiêu đồng (kỳ 2)

HÀ NGẠI

“Khúc tiêu đồng” là một cuốn tự truyện – hồi ức. Kể chuyện học, chuyện đi thi, làm quan…, người thực việc thực, rất sinh động. So với “Lều chõng” của Ngô Tất Tố”, “Nhà Nho” của Chu Thiên thì nó là tài liệu thực lục, không phải hư cấu, nên đọc thú vị, nhất là những thế hệ sau này, khi khoa cử Nho học đã trở thành dĩ vãng xa vời.

Sách do Nguyễn Đắc Xuân sưu tầm và cung cấp. Chúng tôi trích tiếp kỳ 2.

Hồi ký: Khúc tiêu đồng (Kỳ 3)

Hình ảnh của Hồi ký: Khúc tiêu đồng (Kỳ 3)

HÀ NGẠI

Kỳ 3: Chúng tôi xin trích đăng tiếp kỳ 3 của “Khúc tiêu đồng”. Sách do Nguyễn Đắc Xuân sưu tầm và cung cấp.

Tế Hanh, người thầy kính yêu của tôi

Hình ảnh của Tế Hanh, người thầy kính yêu của tôi

THANH QUẾ

Nhà thơ Tế Hanh là người đưa tôi đến với thơ, là người thầy kính yêu của tôi. Tôi nhớ năm tôi lên 10, đang ở trường học sinh miền Nam số 2, Hà Đông. Vì lúc ấy là mùa hè, chưa vào năm học mới nên chúng tôi chỉ rủ nhau chơi bóng rồi nhảy ùm xuống ao bơi đuổi nhau. Một buổi trưa đi tắm về, ngang qua lớp học bổ túc văn hóa cho các cô chú phục vụ trong trường, tôi nghe thầy giáo đọc cho cả lớp viết chính tả một bài thơ. Bài thơ viết về miền Nam thương nhớ, có một con sông, hồi nhỏ…

Thơ Tuân Nguyễn

Hình ảnh của Thơ Tuân Nguyễn

Nhà văn Trần Phương Trà đã làm một nghĩa cử là sưu tầm và công bố những bài thơ của Tuân Nguyễn. Một anh bộ đội Cụ Hồ thời kháng Pháp, một giáo viên Văn trường Học Sinh Miền Nam, một biên tập viên văn nghệ của Đài Tiếng Nói Việt Nam… Và rồi một “tai nạn nghề nghiệp” ập đến, cắt đứt anh với cuộc sống bình thường mà anh yêu quý thiết tha trong vòng 9 năm! Anh yêu thơ, yêu Ánh sáng và phù sa của Chế Lan Viên, yêu Lửa thiêng của Huy Cận, quý bạn bè và hi vọng, hồn nhiên, ngây thơ nữa… Và anh gặp số phận của các nhân vật Dôtxtôiépxki, thiên tài mà anh ngưỡng mộ…

… Trở lại cuộc đời và kết nối với nhà thơ Phương Thúy, sống ở Thành phố Hồ Chí Minh, anh dịch sách, mưu sinh, xây lại cuộc đời… Nhưng một tai nạn đã cướp anh đi… để lại trong mọi người bao tiếc thương đối với một con người nhân hậu, tài hoa, nhiệt thành…

Tạp chí Hồn Việt xin giới thiệu một số bài thơ của anh Tuân Nguyễn trích từ tập Nhớ Tuân Nguyễn (Nxb Hội Nhà Văn – 2008).

  • PArner Honvietquochoc
  • Viet nam air
  • free hit counter script