Chị Ba Sương…

Giới truyền thông, báo chí đều hồ hởi đồng loạt đưa tin như báo một tin vui cho cả nước trong những ngày trước Tết Nguyên đán Nhâm Thìn 2012. Vụ án đã khép lại, chị Ba Sương vui trong niềm vui chung của những người đồng chí thân thiết, những bậc cha chú lão thành cách mạng sát cánh bên chị suốt 4 năm với biết bao tủi cực, và cuối cùng thì công lý đã thắng.

Nhưng đã gọi là công lý thì phải rõ ràng, minh bạch, chị vẫn cảm thấy chưa tâm phục khi cầm Quyết định đình chỉ vụ án trên tay với tội danh “Lập quỹ trái phép”. Chị bảo chị vừa làm đơn Xin đề nghị xét lại gửi đi 31 nơi để tường trình về quá trình lập quỹ, bởi bản thân chị chỉ là người kế thừa, vì quỹ này đã được lập từ năm 1979.

Chị không phải là người lập quỹ, cũng không hề điều hành nguồn quỹ này. Bản thân việc thu và sử dụng minh bạch các nguồn tiền không có nguồn gốc từ tài sản Nhà nước thông qua hoạt động công đoàn đã hình thành từ trước khi chị về nhận trách nhiệm giám đốc nông trường 21 năm trước. Vậy tại sao lại quy tội cho chị khi quỹ này được sử dụng thực tế vào lợi ích chung của nông trường, cá nhân chị không tơ hào đồng nào?

pic

Chị Ba Sương trong ngày nhận danh hiệu Anh hùng lao động thời đổi mới

Nhắc lại chuyện cũ, chị không khỏi chạnh lòng, chị đau lắm, từ ngày nông trường bị thanh tra quăng quật suốt 12 năm (1993-2005), rồi cá nhân chị bị khởi tố năm 2008, bị kêu án 8 năm tù… Suốt 4 năm khổ ải, từ một Anh hùng lao động thời đổi mới, Người phụ nữ ấn tượng Châu Á, nữ giám đốc được kính trọng, yêu thương của hơn 3.000 hộ dân trong nông trường bỗng chốc trở thành người bị án tù đày, bơ vơ, không nhà…  

Căn nhà chị thuê của nông trường trên đường Điện Biên Phủ để ở tạm cũng bị đuổi trước thời hạn, nên phải về tá túc nhà người em dâu ở quận Bình Thạnh. Từ một người phụ nữ tươi trẻ 54kg, chị suy sụp chỉ còn 38kg với bao nhiêu căn bệnh ập đến cùng với nỗi đau nhói tận tâm can của một người phụ nữ đã dành hết sức lực và tâm huyết cho nông trường. Cả tuổi thanh xuân của chị đã phơi trong nắng gió, sình lầy, theo bước chân của người cha - ông Năm Hoằng - nơi những cánh đồng chua phèn ngập úng, chỉ canh tác được một vụ lúa mùa nước nổi từ những ngày nông trường mới thành lập.

Chị đã sống ở nông trường và xem nó như mái nhà của mình với tâm huyết: “Tôi ôm cục đất theo nông dân đến hết đời”. Đó là lý do tại sao chị không tự tích lũy tài sản cho mình, không màng cơ ngơi lộng lẫy, hoành tráng như nhiều người đã làm cũng như chị đã từ chối chiếc ghế Thứ trưởng Bộ Nông nghiệp - Phát triển nông thôn…

Quyết định số 56/QĐ/KSĐT do viện trưởng Viện Kiểm sát nhân dân TP Cần Thơ Hồ Thanh Long ký ngày 17/1/2012 đình chỉ vụ án Nông trường sông Hậu ghi rõ: “Trần Ngọc Sương đã có hành vi “Lập quỹ trái phép” nhưng xét hoàn cảnh lịch sử xảy ra sai phạm và những tình tiết giảm nhẹ, công lao đóng góp của gia đình và của cá nhân Trần Ngọc Sương nên miễn truy cứu trách nhiệm hình sự (khoản 1 điều 25 Bộ luật hình sự)…”. Và gần đây nhất, quyết định phục hồi sinh hoạt Đảng cho chị đã khép lại vụ án từng gây chấn động dư luận cả nước…

Bây giờ chị ngồi đây, dù sau những tháng ngày bị đày ải, chị vẫn đau đáu hướng về nông trường, chị vẫn nói về những dự tính, những hoạch định tương lai mà chị đã dồn tâm sức cho cái nơi chị từng xem như cuộc sống của mình. Ở nơi đó, những căn nhà tường và cao tầng đầu tiên được xây dựng trong nông trường chính là trường học mẫu giáo và trường cấp 1 và trường cấp 2-3, miễn phí cho con em nông trường viên. Nơi đó, có những tiêu chuẩn dành riêng cho con em nông trường đậu vào các trường cao đẳng, đại học: 16kg gạo và học bổng từ 100.000đ, 150.000đ, 200.000đ mỗi tháng dành cho từng thứ hạng…

Nơi đó, tệ nạn cờ bạc, rượu chè, hút sách, trộm cắp, mại dâm không có chốn nương thân. Nông trường cải tạo đồng ruộng và giao khoán cho những hộ nông dân nghèo không có đất canh tác; bà con được nông trường đầu tư đồng vốn, vật tư và được bao tiêu sản phẩm... Nơi đó, chị xây dựng khu sản xuất nông nghiệp ứng dụng công nghệ cao, có hạ tầng cơ sở về nghiên cứu và sản xuất cây, con giống; nuôi trồng thương phẩm nông-lâm- thủy sản và chế biến các sản phẩm này dưới dạng tươi, muối, sấy khô, đông lạnh và đóng hộp, với một đội ngũ hơn 100 người là cao đẳng, kỹ sư, thạc sĩ dày kinh nghiệm được đào tạo từ trong nước và nước ngoài để chuẩn bị kế tục chị…

Nhưng chị không dừng lại ở sản xuất nông nghiệp, chị đã hoạch định để tận dụng ưu thế vùng đất xanh và sạch của mình mà khó nơi nào có được bằng nền công nghiệp không khói: du lịch. Đôi mắt chị như ánh lên tia lửa sáng rực, cả một ước vọng tràn đầy đang chuẩn bị cất cánh với 3 cụm du lịch: Thứ nhất là khu du lịch dã ngoại Home-stay, chị sẽ chọn một số hộ nông trường viên trang bị phòng ốc đàng hoàng để mời khách du lịch về cùng sinh hoạt với gia đình, khách sẽ được sống giữa màu xanh bạt ngàn của ruộng lúa, vườn cây ăn trái, sẽ cùng chăm sóc lúa, tưới cây, làm rẫy và chăn nuôi cá, heo, bò, gà, vịt với chủ nhà…

Thứ hai, nông trường có sẵn 120km đường sông, khách sẽ được tập bơi thuyền trên sông, đến tối trên thuyền họ sẽ cùng nghe đờn ca tài tử, và được phục vụ bằng những món ăn dân dã đặc trưng Nam Bộ. Thứ ba, nông trường có sẵn cái hồ khá lớn, chị sẽ cho đào rộng ra vài ba hét ta, chính giữa có ốc đảo để làm nhà thủy tạ, sẽ có những mái nhà tranh cực kỳ thơ mộng quây bên hồ dành riêng cho từng gia đình. Khách sẽ được xe đưa đón từ mọi nơi về, mỗi nhà đều có người phục vụ nấu nướng, thức ăn mua ở siêu thị nông trường, hoàn toàn tươi xanh và sạch. Và nếu khách muốn thì mỗi ngày sẽ học nấu miễn phí một món ngon ở đây.

Đây là cách tận dụng lao động những chị em trong nông trường, chị sẽ tuyển chọn và cho đi học nữ công, gia chánh để vừa có khả năng đứng bếp vừa có khả năng chỉ dạy cho du khách. Chị còn có ước vọng làm tour du lịch khoa học kỹ thuật nông nghiệp công nghệ cao, để du khách đến tham quan những phòng thí nghiệm, nơi nuôi trồng, các ngành nghề chế biến lương thực, nông, thủy sản, chế biến gỗ từ rừng cây bạch đàn giao cho dân trồng trên những bờ đê bao…

Và từ những siêu thị nông nghiệp với con giống, hạt giống, máy móc, khách sẽ được thao tác máy móc trên chính những mảnh ruộng dưới sự hướng dẫn của nhân viên nông trường. Ngoài ra, chị còn ước mơ thành lập những nhà nghỉ dưỡng cho người lớn tuổi trong và ngoài nước với dàn nhân viên được cho đi học các lớp điều dưỡng chuyên nghiệp. Bên cạnh sự yên tĩnh của khu dành riêng cho người già là những khu đặc biệt dành cho giới trẻ với những chương trình ca nhạc sôi động, đặc biệt có chỗ dành riêng cho sinh hoạt cắm trại của giới sinh viên học sinh với chi phí tượng trưng.

Nhưng tất cả những ước vọng, những hoạch định cho một xứ sở thần tiên mà chị muốn có cho nông trường đã không bao giờ thực hiện được. Chị đã nói, nói miên man về giấc mơ không có thực ấy bằng giọng trầm và chùng hẳn xuống với nỗi buồn rất sâu… Chị không khóc, chuyện đã qua nhiều năm rồi, chắc chị cũng không còn nước mắt.

Trận cuồng phong đã đi qua, bây giờ, chị còn lại một mình, không nhà cửa, không vốn liếng… Nhưng chị không ngã, chị nói, chị không có quyền gục ngã. Vì chị là chị, Trần Ngọc Sương, Anh hùng lao động, chị sẽ làm lại từ đầu từ bàn tay trắng. Có rất nhiều đơn vị kinh tế muốn mời chị về làm cố vấn, lương tháng vài chục triệu, nhưng chị từ chối. Dễ hiểu thôi, vì mấy chục năm nay chị chỉ chịu đứng sau người cha quyết đoán của mình.Người cha mà chị vừa kính trọng vừa yêu thương ấy đã là chỗ dựa cho chị và chỉ đường cho chị tiến lên phía trước.

Ông mất, chị đã tiếp bước ông, xứng đáng với lòng tin yêu của ông. Bây giờ cũng sẽ bước tiếp, nhưng không còn nông trường, chị sẽ đi đúng con đường mà chị lẽ ra đã đi, nhưng vì thương cha mà chị đã ngoặt bước đi làm nông nghiệp. Chị bảo, từ năm 15 tuổi học lớp 8 chị đã đoạt giải nhất toàn tỉnh Bạc Liêu trong cuộc thi nữ công. Chị mê nghề thiết kế thời trang, mê nấu ăn, thêu thùa. Chị nói quần áo chị đều do chị tự thiết kế cho thợ may và niềm vui nhất của chị là tự tay nấu một bữa ăn ngon. Chị, người lãnh đạo rất quyết đoán của một nông trường nổi tiếng, hai lần đạt danh hiệu Anh hùng, là người phụ nữ tràn đầy trái tim nhân hậu và đầy nữ tính…

pic
Chị Ba Sương với các sản phẩm làm ra bán dịp Tết Nhâm Thìn

Bây giờ thì chị sẽ trở về với nỗi đam mê từ bé của mình, bắt đầu bằng những lọ dưa kiệu, dưa hành, dưa món, những keo chanh muối, chanh dây, những gói chuối khô, trái cây đóng hộp… để phục vụ bà con trong dịp Tết này. Nhưng chị Ba Sương, điểm dừng của chị đâu chỉ là như thế, với kinh nghiệm tổ chức sản xuất, quản lý và chế biến các sản phẩm từ nông nghiệp hơn 30 năm qua; hiện tại chị đang tiếp tục nghiên cứu để hoàn thiện các công thức cho từng loại sản phẩm để sản xuất, đại trà và thành lập một chuỗi cửa hàng với thương hiệu Cô Ba Sương đạt chất lượng vệ sinh an toàn thực phẩm để phục vụ cho người tiêu dùng và phục vụ cho xuất khẩu...

Hỏi chị vốn ở đâu ra? Chị thở dài, vì không có vốn nên hiện nay chị chỉ làm theo dạng hợp đồng gia công thôi. Làm sao có thể tin được, giám đốc Nông trường Sông Hậu, nơi đã tiếp hàng ngàn đoàn khách tham quan học tập, khi bước chân ra khỏi nông trường không có nổi trăm triệu phòng thân. Chị cười, nếu chị muốn lúc đương thời còn làm giám đốc thì mỗi năm chị có thể bỏ túi cả chục tỉ, nhưng là đồng tiền đàng hoàng, không hề là tham nhũng.

Có gì đâu, mỗi năm chị xuất 300.000 tấn gạo, mỗi ký chị lấy hoa hồng 10đ thôi thì chị đã có 3 tỉ. Mỗi năm nhập 200.000 tấn phân bón, mỗi tấn lấy hoa hồng 1 đôla thôi thì chị đã có 200.000 đôla… Chị chỉ thí dụ một mảng vậy thôi để thấy nếu chị muốn giàu thì chị đã giàu, nhưng chị không làm vì chị là Ba Sương con gái ông Năm Hoằng, vì cuộc sống chị là nông trường, chị không có cuộc đời nào khác, dành cho ai khác ngoài mảnh đất này.

Chị rất giống ba, khí khái và ngang ngạnh như ba. Muốn làm cái gì là phải đi tới cùng. Chị không biết sợ khi tin chắc là mình đúng. Và chị biết, chính cái khí khái ấy đã làm chị tơi tả suốt mấy năm nay, nhưng chị không hề ân hận vì chị vẫn là chị, dù có lúc chị đã nghĩ tới cái chết. Chị nói, nếu họ quyết tâm bắt giam chị thì chị sẽ tự sát, chị không hề hù dọa ai, chị đã chuẩn bị sẵn tờ di ngôn để lại… Như chị đã viết trong lá đơn kêu cứu khẩn thiết tháng 8/2011 gửi đi 53 nơi: Tôi nghĩ rằng, thà rằng chết trước khi đưa ra xét xử còn được nén nhang của bà con cô bác, của hầu hết cán bộ, nhân viên Nông trường Sông Hậu vẫn hằng quý mến và đòi chân lý cho tôi còn hơn là chết ở trong tù trong nỗi oan ức triền miên và sự cô quạnh tột đỉnh

Hỏi chị về vụ án Tiên Lãng, chị cười buồn. Đó là chuyện của cả nước, không riêng Hải Phòng. Chị từng là đại biểu Quốc hội khóa 8 nên Luật đất đai chị đã từng thảo luận nhiều lần. Câu “Đất đai thuộc sở hữu toàn dân, Nhà nước quản lý, nhân dân làm chủ” là đúng với tinh thần XHCN, nhưng khá mơ hồ. Vì vậy, trong tình hình đất đai ngày càng có giá như hiện nay, những người có quyền lực ở các địa phương có thể dựa vào đó để thu hồi đất của dân trái phép.

Ở Nông trường Sông Hậu, chị dựa vào sức mạnh tập thể là chính. Phải nhiều lần đưa ra công khai giáo dục, nếu không sửa đổi, vẫn chây lười không chịu làm mà cho người khác thuê mướn lại thì nông trường mới cắt hợp đồng… Vì đất nông trường là loại đất trồng cây hàng năm, đến khi hết hạn 20 năm theo Luật đất đai, với những gia đình nào làm ăn đàng hoàng thì sẽ được tiếp tục ký hợp đồng lại, bởi chính họ mới là người làm ra của cải cho nông trường, tại sao lại thu hồi đất để làm gì?
 


Bài liên quan