Chùm thơ xuân - Nhiều tác giả

Trà xuân (Bùi Công Minh)

Trà xuân một ấm, ngồi độc ẩm

Một chén dư ra, nhớ bạn bè.

 

Nhánh trà mỏng mảnh, khô không khốc

Thả vào đáy ấm tiếng khô dòn

Một chút nước hòa thành lộc biếc

Ấm đất gợi về hương thảo nguyên.

 

Ta ngồi một góc riêng nho nhỏ

Chén trà phải khói ngỡ mây xanh

Cho ta gửi tới nghìn vô tận

Khát vọng thanh xuân, việc chửa thành.

 

Rót thêm chén nữa rồi chén nữa

Cứ chi phải rượu mới say người

Độc ẩm, ta tìm nơi vắng vẻ

Rượu nồng, người chọn chốn xinh tươi (*)

 

Nước đầu thường đậm, nước sau nhạt

Anh nhớ san ra chén đều đều

Sau trước vẫn nồng hương vị ấy

Đậm đà tình bạn với tình yêu.

 

(*) Nhại cách nói của Nguyễn Bỉnh Khiêm trong bài “Cảnh nhàn

 

Chiều (Hàm Anh)

Chiều hối hả những mặt người xa lạ

Đèn đã lên ấm áp những khoang tầu

Tôi chẳng có một người thân ở đó

Mà sao lòng thầm đưa tiễn đớn đau?

 

Những con tầu mang hạnh phúc ra đi

Người lên xuống và con tầu đi mãi

Tôi cố gọi mà tầu không trở lại

Chỉ còn tôi

mùi than đá

ga tầu

 

Ga Xavelovxki – 4/1994

 

Họp bạn lớp (Trúc Thông)

Gửi khóa 9 Ngữ văn Đại học Tổng hợp

ngọn cờ nổi chúng ta đâu chịu hạ

thất bát phen cuộc đời chơi đòn ta

thời gian cười vào mũi những người từng trẻ

này, còn lâu chúng ta mới chịu già

chưa mỏi mệt đâu, dẫu từng rớm máu

trái tim xanh vẫn dạo núi rừng xanh

chỉ hơi lạnh bàn chân, moi mỏi khớp

thiếu gì người như thế khắp hành tinh !

 

và chúng ta lại gặp nhau chạm cốc

trái tim xanh viết tiếp luận văn đời.

 

Khạp đồng thờ (Vũ Ân Thy)

Nhà tôi có hai cái khạp đồng

Mẹ nói ông bà tổ tiên để lại

 

Một cái khạp đồng

Làm lư hương trên bàn thờ tre nứa

Một cái khạp đồng làm khay trầu

Mẹ để bên mình mỗi bữa

 

Lớn lên hơn gặp những khạp đồng lớn hơn

Chúng tôi gọi ấy là trống đồng Đông Sơn Ngọc Lũ

Trống đồng dóng lên là quân tràn như thác đổ

Trống đồng dóng lên là giặc tan yên bình

 

Mẹ hát điệu trống quân buồn ngày xưa đời lính

Thùng thùng trống đánh ngũ liên

Bước chân xuống thuyền nước mắt…”

Người lính nhẹ bước hành quân có cơm đùm, cơm vắt

Trận đánh dài ngày có bánh tét bánh trưng

… Điệu hát xót lòng chinh phụ

Khạp đồng nhỏ trống đồng to

Hoa văn là cây trái đầy nhà và gà vịt đầy sân

Là sóng nước về xuôi núi rừng đứng đợi

Là chim bay về tổ người kiếm tìm người

Khạp thờ trong nhà và trong đền chùa miếu mạo

 

Nhà tôi có hai cái khạp đồng

Nỗi lòng người mẹ

 

Nói với người thương (Trần Nhật Lam)

Anh được em tin yêu

Ta đi bên nhau suốt đời

Cùng bước qua bao dọc ngang hỗn tạp

Bàn chân được đặt cạnh bàn chân

Được lắng nghe linh cảm trái tim  

Em bảo

Nhờ thế mà trở nên ấm áp

Trong một thế giới đó đây còn giá lạnh.

 

Anh được vươn thở ngực mình

Được ngẩng đầu cho đất nước vươn cao

Như nắng được long lanh tháp cổ

Như cây được an lành từ đất

Như hồ Tây được bảng lảng khói sương

Anh được không sợ hãi bóng tối

Trừ sợ hãi mình nhạt nhòa,hèn yếu

Anh được thứ quyền lực riêng trong trẻo

Sáng tươi lên trong mới mẻ cuộc đời

Em bảo

Nhờ thế mà trở nên mạnh mẽ

Trong một thế giới đầy biến động.

 

Tuổi của chàng bốn mươi (Trần Vàng Sao)

Tuổi của chàng, con rạm chết khô trên lúa

Tuổi của chàng, đất nước chia hai dựa cột đình liếm lá bánh ngoài chợ

Tuổi của chàng chiến tranh hiền từ và chàng khô héo

Tuổi của chàng đào huyệt chôn người chết

Tuổi của chàng hết một năm cây khô không có bông

Tuổi của chàng mọc lá khô trong ngón tóc người tình mình

Tuổi của chàng, nhớ chàng còn nhớ chàng

Tuổi của chàng con chim đa đa đậu nhánh đa đa kêu ba tiếng

Tuổi của chàng làm thằng hề không có tóc không ai cười

Tuổi của chàng đầu hôm ăn một miếng cơm nguội

Sáng đi gánh nước thuê cho hàng xóm

Tuổi của chàng, chết cha còn mẹ cơm cục chấm cơm rời

Tuổi của chàng cứt khô năm nắng

Tuổi của chàng khốn cùng và thiếu thốn

Tuổi của chàng mặc quần vá nơi chỗ vá

Tuổi của chàng ăn miếng cơm có sạn nuốt thẳng luôn vô bụng

Tuổi của chàng làm người kéo màn quên không nhớ đoạn cuối của vở tuồng

Tuổi của chàng lượm hột cơm đổ ruồi bu kiến đậu

Tuổi của chàng con cá trong vũng nước trong

Tuổi của chàng quá cực

Tuổi của chàng thân tàn ma dại

Tuổi của chàng đi ngoài đường không ai dám hỏi

Tuổi của chàng, tuổi bạn bè chàng

Tuổi của chàng, tuổi mẹ chàng đi như chạy

Tuổi của chàng, tuổi của vợ chàng lâu lâu mới có một miếng cơm nguội buổi sáng

Tuổi của chàng, tuổi con chàng bồ câu,

Tuổi của chàng tuổi tỵ, bốn mươi, con rắn học trò không biết cắn người.

Tháng 12 năm 1980

 

Lên đồi cát (Nguyễn Thị Ánh Huỳnh)

Bỗng dưng trời thấp đất cao

Hay sa mạc đã kéo nhau thành đồi ?

Cát và cát với cát thôi

Xứ trưa thức giữa vô hồi cát ngân

Thì xin mỏi rã một lần

Leo lên xem cát trần thân thế nào

 

Từ trong dập xóa tinh cầu

Miên man cát dựng hàng rào thạch anh

Trèo lên... lên một bức tranh

Bước đi dấu khắc mong manh họa đồ 

Mưa đâu thấm hết nhấp nhô

Mà chân chèo sóng chèo hồ ngược xuôi

Những gì đang trợt đang chuồi

Mốt mai biết có ủ vùi bên trong?

Giã từ ồn ã phố đông

Tìm về cát vắng để không lạc đường

Tay xòe hột cát đơn phương

Gặp vàng đỏ tím xanh dương mặt trời

Chảy dòng sữa nắng trên môi

Nụ hôn gió cát nhận người làm con

Trưa nay chạm đỉnh trời tròn

Chợt nghe bất trắc không còn đuổi theo

 

Phan Rí, 2010

 

Mùa xuân trên bước chân trần (Nguyễn Văn Thức)

Góc khuất khu vườn

cành lan

bị bỏ quên

cô đơn úa lá

vươn lên một chồi hoa

mỉm cười cùng nắng gió

 

Anh lắng nghe

bức thông điệp của mùa xuân

từ những bước chân em

mở lối con đường anh

những bước chân trần

xôn xao lá cỏ

đánh thức giấc ngủ đông

con họa mi

hót bên khung cửa sổ

 

Viết cho mình (Lệ Thu)

Anh cứ viết cho mình - cho tuổi bảy mươi

dẫu là rượu,

dẫu là thơ,

dẫu là tình yêu,

dẫu là nước mắt

dẫu vệt máu Trường Sơn hay dòng sông phủ tuyết

anh cứ viết cho mình

cho một thuở ta yêu.

 

Thời của ta không lý sự nhiều

chỉ biết hy sinh cho những gì ta coi là lẽ sống

chỉ biết yêu thương

thật thà

khiêm tốn

nhường nhịn nhau

không vơ vét, lọc lừa.

Anh cứ viết cho mình, cho vẻ đẹp “ngày xưa”

dẫu ai đó chê mình ngu ngơ, bất tài, tụt hậu…

 

lẽ nào sống vị tha, yêu cội nguồn là xấu?

không tung hô bộ “y phục” vua cởi truồng

là không “cách tân”!

 

Anh cứ viết cho mình

đừng chối bỏ nhân dân

đừng chối bỏ tình yêu

đừng chối bỏ những gì ta đã có

đừng chối bỏ - xin hãy đừng chối bỏ

tư cách con người, tư cách nhà thơ!

 

Ngọn bút tài hoa không cười khóc giả vờ

lưỡi kiếm anh hùng luôn biết đâu là đích đến!

 

Em chạm (Nguyễn Văn Chương)

Em chạm vào đá núi

Đá phải mềm

Núi hóa núi non

Em chạm vào chon von

Cây rừng rạo rực xanh nghìn tuổi

Em chạm vào lòng suối

Cá vàng cá bạc vượt vũ môn

Hớn hở hóa rồng

Em chạm vào hoa

Hoa thắm từng bông

Dâng hương kết nhụy

 

Em ơi,

Có phải em hữu ý

Chạm vào anh

Anh nảy nở một nghìn lẻ một

Câu thơ tình

Anh thành

Thi sĩ!

 

Thêm (Mai Quỳnh Nam)

Em thêm một nỗi ưu phiền

tôi thêm một nỗi truân chuyên trong đời

tàn ngày một cánh hoa rơi

một đôi chim nhạn cuối trời biệt tăm

 

Hoa xoan và hoa đào (Mai Quỳnh Nam)

Hoa xoan muộn hơn hoa đào mấy tháng

Cánh đào hồng, hoa xoan trắng li ti

Giữa trống vắng trời xanh vô vọng

Hoa xoan trắng, còn hơn chẳng có gì