Hậu quả nghiêm trọng

Sau khi quen nhau được ba ngày, nàng mời tôi về nhà chơi để giới thiệu với gia đình. Tôi gật đầu cái rụp, hẹn 8 giờ sáng ngày chủ nhật đẹp trời…

Tìm đúng địa chỉ trong ba cái ngõ hẻm quanh co, áo tôi ướt đẫm mồ hôi, nhưng không sao, thương em mấy núi cũng trèo mà! Cửa nhà nàng đóng kỹ. Tôi bấm chuông. Cửa mở, trước mắt tôi là một bà già tóc bạc phơ. Tôi cúi đầu lễ phép:

- Chào cụ ạ. Cho cháu hỏi thăm cô Xoài, thưa cụ…

“Rầm”. Cánh cửa đóng lại trước mặt tôi. Kỳ vậy ta? Không lẽ nhầm địa chỉ? Xem lại thì đúng ngay bon rồi. Tôi liều mạng bấm chuông lần nữa. Lại là một phụ nữ ra mở cửa. Tôi vòng tay thi lễ, dùng giọng nhẹ nhàng du dương nhất của mình:

- Chào dì ạ. Cho cháu hỏi thăm cô Xoài, cháu là bạn…

“Rầm”. Cửa lại đóng. Tôi bứt tóc bứt tai, không biết phải làm gì. Chợt cánh cửa lại mở ra. Ô kìa, Xoài! Chính nàng đây mà. Tôi mừng hết lớn, cười toe toét. Nàng xua tay ra hiệu bảo tôi im, rồi hạ giọng thật nhỏ:

- Thôi, anh về đi, vào nhà không được đâu.

- Sao kỳ vậy?

- Má và chị em vừa la em quá trời. Mấy bà chê anh là đồ cà chớn, cà chua, cà chát… Anh dám gọi má em là cụ, còn chị em thì gọi là dì…

- Chớ ủa, anh gặp má và chị em hồi nào đâu?

- Khi nãy, hai người mở cửa cho anh đó mà.

- Trời đất, bộ đó là má và chị Chín em à? Sao mà anh thấy già khằn vậy?

- Tại… tại má em đẻ mười hai đứa con, còn chị Chín thì đẻ sơ sơ có một tá, vẫn chưa chịu dừng hẳn. Đẻ nhiều thì mau già, già hơn trước tuổi là phải rồi. Chỉ tại em quên dặn anh trước làm mấy bà tự ái dồn dập, em đâu dám mời anh vào nhà nữa. Khổ!

 

…Cho đến bây giờ, sau chín tháng mười ngày quen nhau mà tôi vẫn chưa dám bước vào nhà của Xoài, vì sợ sẽ bị đưa ra trước “tòa án gia đình” với tội danh “vô tình gây hiệu quả nghiêm trọng”. Ớn thiệt ớn mấy bà thích đẻ!