HV100 - Thơ - Bình minh trên cỏ

Những khoé mắt mặt trời

Đậu thành sương ngũ sắc

Cỏ cũng như có mắt

Đất hình như nhìn tôi

 

Mắt người ấy xa xôi

Sao lại về trên cỏ

Cứ như là trách nhỏ

Dù bình minh đang rơi

 

Đường mòn xanh ký ức

Bước thời gian nhẹ nhàng

Mắt sương ơi đừng xóa

Nhạt nhòa dấu chân côi

 

Trong lòng bàn tay ấm

Mắt sương có mây trời

Thu vào trong mắt ấy

Có cả bóng hình tôi

 

Ban mai là lá cỏ

Hứng mãi mắt sương rơi

Trong bình minh miền nhớ

Trải rộng khắp lũng đồi