HV100 - Thơ - Đọc Nguyễn Du ở Trường Sa

Biển tựa trang Kiều

Đổi thay theo thời gian

Khi nhuộm xanh da trời tựa cỏ tiết thanh minh

Lúc thủy triều ào ạt xô trăng lên

Trăng này đã neo giữa trang thơ

Trăng Quỳnh Hải Nguyên tiêu, trăng Long Thành ngày gặp lại

Cảnh cũ người xưa chỉ còn cô ca sĩ đã bạc đầu

Phần tư thế kỷ đi qua còn khắc khoải đến bây giờ.

 

Trường Sa ngày mùa xuân đến

Vỉa san hô chín hồng rực dưới màn nước xanh lam

Đàn vích con tách vỏ trứng để về với biển

Đỗ quyên da diết gọi hồn nước xuyên đêm

Trên rặng tre cò nâu miệt mài xây tổ

Ngỡ như ta đang ở đất liền

Chợt nhớ thơ khi Người đi săn trên Hồng Lĩnh

Nguyễn Du trao cho đời một thế giới thiên nhiên.

 

Quần đảo lớn mang hồn Tổ quốc

Như đất liền, như dáng mẹ thân yêu

Như Nguyễn Du vĩ đại không làm ta choáng ngợp

Khiến cho ta gần gũi với trang Kiều.

12-2015