HV155 - Bắt kịp mùa xuân

Tặng chàng trai người Mông Giàng A Chính

Này con,

Cứ coi như ta đang cưỡi ngựa

Đôi mắt dồn lên trước,

Cứ nhìn đằng lưng, thấy mãi mà buồn cái cảnh nghèo nó rượt

Ta vung tay bắt cái đích gần

Rướn mình bắt cái đích xa.

 

Con ngựa ta phi chậm đấy

Thế là nó lùi rồi

Khổ gì bằng khổ lùi, tương lai nhường thiên hạ

Bố nhai mãi đắng cay, mớm đói nghèo cho con

Nhưng chẳng sao, ta còn hạt giống hong giàn bếp

Ta phải tung con vào cánh đồng đầy chữ

Cho đời con thơm như trái táo non cao.

 

Này con,

Sống chết phải học chữ,

Bố bắt nương ngô, nương sắn phải nhả thêm ra từng đồng

Nghĩ cũng rùng mình

Nhưng con ơi, phải cưỡi con ngựa chữ.

 

Ngày con lĩnh học bổng giữa thủ đô

Chững chạc áo choàng trắng trường Y đại học

Ôi, trông con đẹp trai, người Mông ta vậy đó

Bố cũng được hoan hô,

Mắt bố sáng như nắng trời Tây Bắc

Bố chỉ biết dặn con

“Hãy bắt cái tương lai”.

 

Hãy bắt cái tương lai

Kìa nó xa xa phía trước

Hãy bắt lấy từng tia bình minh mà nhen lên ngày mới

Hỡi chàng trai người Mông giỏi giang cưỡi con ngựa chữ

Mau bắt kịp mùa xuân,

Làm nên mùa màng lớn lao, rộng khắp

Cho bản làng mình, cho đất nước mình.  

                                                                       2020