HV156 - Thơ Cẩm Thơ

Em đợi anh về

                                                        “Em ơi đợi anh về

                                                     Đợi anh hoài em nhé”

                                                                       (Simonov)

Em ghé nhà chiều nay

Nhìn anh nhiều hơn nói

Dụi vào vai bạn gái

Em hỏi “Mai anh đi?”

 

“Ừ sớm mai anh đi

Như bao người trai khác

Anh về, ngày thắng giặc

Chắc em đã con đàn...”

 

Em chớp mắt, khẽ khàng

“Tại sao anh nói thế

Em vẫn còn đang trẻ

Đã chồng con làm gì?

 

Anh nhớ hãy trở về

Lỡ đâu, em vẫn ế

Chưa con bồng, con bế

Chỉ sợ... anh lại chê!”

 

Bình minh anh ra đi

Để lại sau, làng quê

Và một người con gái

Sẽ đợi, anh nhớ về!

Mùa đông của em

Em ở xa, nhớ mùa đông vẫn thế

Gió ngược chiều rát mặt chuyến xe đêm

Người quét đường, nhát chổi vẫn miên man

Lá bàng đỏ sân trường... hồi trống điểm.

*

Những mùa đông của em, tay chạm đến.

Không xót xa như kỷ niệm đau buồn

Chỉ da diết như những ngày thương nhớ

Chờ người về, được ủ ấm bàn tay.

*

Mùa đông của em lóng lánh giọt sương mai

Nụ tầm xuân cựa mình khao khát nở

Bữa sáng vội vàng, bạn gọi ran trước ngõ

Em đến trường như đi đón mùa xuân.

*

Em gửi anh, người đã trải gian truân

Mùa đông của em, biếc xanh như câu hát

Để mùa đông của anh không chiếc đơn, buốt rét

Dẫu vắng mặt trời, nắng vẫn ấm lòng anh.

 

Hình như anh vừa đi qua

Hình như anh vừa đi qua

Cây vườn em xao xác lá

Hoa buồn bởi không kịp nở

Hình như anh vừa đi qua...

 

Sương còn ướt đầu ngọn cỏ

Gió đêm, chưa vội trở mình

Em nằm nghiêng... chờ nắng gọi

Hình như anh vừa đi qua...