Liên hoan Thơ châu Á - Thái Bình Dương lần thứ I - 2012

Vịnh Hạ Long những ngày đầu xuân lất phất mưa, những hòn đảo mờ trong màn mưa vẫn khêu gợi vẻ đẹp huyền bí của mình. Trên một khách sạn tiện nghi và sang trọng, gần 100 nhà thơ của gần 28 quốc gia đã đến, nồng nhiệt, cởi mở, chân tình… để bàn về thơ, đọc thơ, tỏ tình hữu nghị, ủng hộ Việt Nam…

Họ đến sân bay Nội Bài trong đêm và đến thẳng Hạ Long. Có đoàn Trung Quốc từ Vân Nam sang thì đi đường bộ, nhưng đoàn từ Bắc Kinh đi máy bay, đông hơn, vì máy bay khó lấy vé, đã đến chậm một chút. Họ tự bỏ tiền túi để đi dự Liên hoan, vì không có kế hoạch để Nhà nước tài trợ…

Họ đã đọc thơ và tôi đã nghe thơ. Đã nghe những lời nói chí tình ủng hộ hòa bình, hữu nghị của tất cả các nhà thơ đến đây. Một tình yêu Việt Nam kỳ lạ. Một nữ nhà thơ, nhà giáo người Hoa Kỳ, bà Mary E. Croy (tên Việt: Nguyễn Hương Lâm Thủy), mua một chiếc áo dài Việt Nam ngay trong cửa hàng của khách sạn, lúng túng diện vào để đọc một bài thơ yêu Việt Nam.

Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam, nhà thơ Hữu Thỉnh, đã đọc một bài diễn văn với nhan đề Vẻ đẹp thơ ca và hơi ấm tình hữu nghị, xứng tầm Liên hoan thơ quốc tế, trong đó nhiều câu nhiều ý đã được suy tư, trải nghiệm lâu dài, được hoan nghênh nhiệt liệt…

Ai ai cũng bảo, các nước nên nối tiếp tổ chức các Liên hoan Thơ quốc tế thế này để các nhà thơ gặp nhau, và qua họ, các dân tộc gặp nhau để cùng cất lên qua thơ và qua lời, những nguyện vọng cháy bỏng của nhân loại. Israel sang năm sẽ tổ chức liên hoan và họ đã mời Việt Nam… Trung Quốc cũng ngỏ ý tổ chức.

Nhà thơ Hữu Thỉnh (đứng) phát biểu tại Liên hoan thơ Châu Á - Thái Bình Dương Lần thứ nhất

Tôi gặp lại Chúc Ngưỡng Tu, người đã dịch nhiều tác phẩm Việt Nam ra tiếng Hoa, ông rất chú ý đến mạng Hồn Việt – Quốc học (http://honvietquochoc.com.vn) mà ông thường xuyên theo dõi. Điền Tiểu Hoa ở Viện Khoa học Xã hội Trung Quốc sắp phát hành một tập truyện ngắn dịch từ tiếng Việt. Bà bảo cũng phải vất vả xin tài trợ. An Ky Kwang với tôi là chỗ thân tình, “thầy trò”, anh đã dịch Hồ Chí Minh, dịch Truyện Kiều và dịch Võ Nguyên Giáp ra tiếng Hàn… Thiên sơn vạn thủy, một ngày xuân đẹp được gặp nhau trên bờ Hạ Long, gặp nhau, nhìn vào mắt nhau, thưởng thức “hơi ấm của tình hữu nghị”, tình đồng nghiệp… thế chả là một hạnh phúc lớn lao ư?

Theo đây, chúng tôi trích đăng như tình cờ một vài bài thơ đọc trong Liên hoan để bạn đọc thưởng thức: "nếm một miếng, biết cả nồi".

 

Xin đừng mách với mẹ tôi

 

GOMPILDOOGYN MUNKHTSETSEG
(Mông Cổ)


Xin đừng mách với mẹ: rằng tôi đang phải lòng một  
                                                        chàng trai nào đó

Mẹ đáng thương sẽ vô cùng lo lắng

Và cảm thấy bất an vì sắc đẹp của tôi

Hoặc có thể khóc thầm lặng lẽ lúc vắng người

Xin đừng mách với mẹ tôi

Rằng tôi rất nhớ anh

Và luôn nghĩ về anh

Và đôi mắt tôi long lanh màu nâu đỏ

Rồi tôi đã tạo lên những vần thơ

Xin đừng mách với mẹ tôi

Rằng trái tim tôi rung động

Khi mơ tưởng đến anh

Cố thoát khỏi vòng tay anh

Như một con chuột nhỏ

Nhưng hết sức sức tinh ranh

Rằng đôi lông mày đen nhánh của tôi

Dựng lên đan chéo vào nhau giận dữ

Xin đừng mách với mẹ tôi

Rằng anh ấy đã làm tôi tức giận

Đừng tránh xa tôi và làm điệu bộ hôn tôi một cách
                                                                  dối gian

Xin đừng mách với mẹ tôi

Rằng tôi đã có một mối tình

Nhưng lại không thuộc về tôi nữa

Tôi đã tìm lại chính mình

Như con bướm đi hút mật ngọt

Mẹ tôi sẽ vô cùng ân hận vì con gái

Xin đừng mách với mẹ tôi về chuyện này.

(Đào Kim Hoa dịch từ bản tiếng Anh của Nymjavyn Dorjgotov)

 

***
Lá thư tình gửi Hà Nội

MARY E. CROY (Mỹ)

Tôi không quan tâm đến việc bạn làm tôi khó chịu tấn công

tai tôi bằng ầm ĩ tiếng còi

tiếng hô vang của những người bán hàng rong

tiếng chát chúa ong ong của tin tức mà tôi không thể

                                                  hiểu vào sáu giờ sáng

tại sao mỗi khi tôi rời khỏi bạn

lòng tôi tràn ngập nỗi buồn?

 

Tôi không quan tâm

đến những sự phiền toái

bạn dành cho tôi mỗi khi xuống phố

tôi bị kẹp giữa những chiếc xe lách qua

và những chiếc SUV cáu cạnh

những tia nhìn khó xử mà bạn trao tôi

mỗi khi tôi thốt nên lời

 

tại sao trái tim tôi hát lên

 mỗi lần tôi trở lại?

 

tôi thấy những người chị đằng xa

 họ tên là Tam Đảo

 

và tôi biết mình đã trở về nhà.

(Nguyễn Phan Quế Mai dịch)

***
Những cô dâu nông thôn được mua qua bưu điện

 

DINAH ROMA SIANTURI
(Philippines)

Trong những chiếc cột ngay ngắn của bảng kê

họ hiện ra, những thân hình đã được chọn lọc

Từ việc phân mục chính xác

của những sự lựa chọn và những tai ương

những người phụ nữ măng non

những câu chuyện của làn da trắng mịn

những dịu dàng bộ ngực mở ra

 

Trong cuộc điều tra

về ước mơ của họ

ngôn ngữ đã bị thế chấp để trốn thoát

khỏi ngôi làng, nó gần biển đến mức không chịu nổi

màu xanh của nó làm lụn bại

để họ vươn đến tới sự bí ẩn đáng ghen tị của giàu sang

 

Những người đàn ông

biết gì về sự khổ đau trên lưỡi họ

Một người câm đi qua biết bao nhiệm vụ của một ngày

xa lạ với những từ như: lạnh, đĩa, tay

hoặc tình yêu. Sự than van đòi tương lai tươi sáng hơn

mất hút ở khung trời lạ. Buổi sáng lặng lẽ

khao khát mặt trời quê hương

Màn sương

trải rộng

mịt mờ tương lai dài trước mặt.

 

Đây là nền kinh tế của nỗi đau được làm màu mỡ thêm trên những cánh đồng. Sự thống khổ

của kẻ di dân tan chảy trong mảnh đất bỏ hoang

tử cung gieo hạt

những mùa xuân lụi tàn, héo úa.

(Nguyễn Phan Quế Mai dịch)