Nhánh cỏ rơi


Như câu hát ngang chiều rớt khẽ

Nhánh cỏ nằm ngay lối tôi đi

Xanh rời rợi như chưa bao giờ thấy

Đầu cành cụm hoa trắng li ti

Man mác buồn vì thương nhánh cỏ

Ai giận mà bứt cả hoa non

Nằm khắc khoải trong gió hoàng hôn

Đang tìm mạch hồi sinh bên sỏi trắng

Chiều rớt khẽ những giọt buồn thầm lặng

Nghĩ tình yêu như nhánh cỏ bên đường

Dù hé nở trắng đầu cành – cánh mỏng

Vẫn gặp lầm hờ hững bàn tay buông

*

Chiều nay – mùa xuân

Tôi cúi nhặt nhánh cỏ còn tươi rói

Đặt giữa trang thơ và khẽ nói

Em sẽ không phiêu dạt

Mà hát thầm gieo những nốt thơ xuân