Tạ Tạ Hữu Yên gửi cho hổ cốt

Gần anh Tạ Hữu Yên, tôi thấy anh là một người mộc mạc, chân tình; anh bền giữ cái chất “quê mùa” đầy thương mến của một người lính Cụ Hồ suốt cả đời mình. Anh không chói sáng, nhưng đầm ấm, tin yêu; anh là một trong những người tốt nhất mà tôi đã gặp trong giới làm văn nghệ.

Anh làm thơ, câu đối, biên soạn, viết báo…, cái gì làm được có ích cho đời anh cũng đều làm hết mình. Và cuộc đời đã không phụ anh: 158 bài thơ của anh đã được phổ nhạc, trong đó có những bài bất tử.

Hôm nay anh đã về cùng bao liệt sĩ, để gặp Bác Hồ.

Xin được đăng lại bài thơ dưới đây để tưởng nhớ anh.

Anh Tạ Hữu Yên gửi cho hổ cốt

Lại còn dặn kỹ: lính biên thùy

Nể anh lính già lại thấp khớp

Hổ cốt thứ thiệt, đừng lo chi.

 

Hổ cốt chuyển qua mấy bạn văn

Loanh quanh đường đất đến Sài Gòn

Tay cầm, lòng cảm ơn lòng bạn

Chăm chút nhau từ chuyện cỏn con.

 

Nhớ những năm đầu năm Tám mươi

Hơn mười năm lẻ đã xa xôi

Đã sương đã khói mờ sương khói

Còn đậm tình anh lúc bấy giờ

 

Nhớ lúc bấy giờ còn Chế Lan Viên

Lâu lâu ta ra Viên tĩnh viên

Cơm độn bo bo tình vẫn thắm

Lính già bao đận chốn tiền duyên.

 

"Bao lần tiễn con đi, mẹ khóc thầm lặng lẽ"

Ôi câu thơ làm xúc động bao người

Tháng năm trôi, cũng không còn mẹ

Câu thơ còn rưng lệ tuổi đôi mươi.

 

Cảm ơn câu thơ, cảm ơn người lính

Cảm ơn bà mẹ cảm ơn đời

Đã cho nước mắt tình yêu mến

Còn nhường hổ cốt gửi cho tôi.