Thơ - Không đề

Trái tim như hạt gieo rồi

Mưa xuân về chậm còn ai nảy mầm

P.D.N

I                   

Xuân nữa đi rồi, anh đến muộn

Đêm qua thơ lại giục lên đường

Học người xưa bẻ ngang cành liễu

Tiếng gãy mơ hồ một nỗi thương…

 

Thì bến bờ đâu mà “tống biệt”?

Xanh cao trời thẳm lặng sông dài

Em rồi mất hút trong duyên phận

Khắc khoải nghìn sau thương nhớ ơi…!

 

Chưa hề sum họp sao đưa tiễn

Vời vợi thời gian chảy lặng lờ…!

Bên đường trút lá cành khô nhựa

Cây đợi ai về đứng ngẩn ngơ

 

II

Xuân viết cho thơ “bài cổ điển”

Chuyện mình lẫn với chuyện nghìn năm

Như loài hạt giấu trong sa mạc

Em mấy mưa sương mới nảy mầm ?

 

Canh thức nghe em, hồng giữa ngực

Sáng trời hồn xác hóa bình minh

Xuyên bao cửa hẹp bao rừng thẳm

Đi suốt nhân gian sẽ gặp mình !

 

Anh lại giong buồm vượt biển khơi

Vành cong cong vẽ nguyệt bên trời…

Phải đâu không tánh là không thực

Không chỉ là Em mãi có thôi
                  

III

Nước dập dìu  nghiêng

triều dậy biển

Thương yêu vô lượng

gió nâng thuyền

Chân trời

vừa rạng liềm trăng mới

Chưa sáng

nhưng là

sắp thượng nguyên…