Thơ - Thưa mẹ, trái tim

Thưa mẹ

năm nay con hai mươi lăm tuổi đầu

công danh gì chẳng có

cuộc sống lại cơ cầu

bữa đói bữa no cậy nhờ bè bạn

lây lất chẳng ra sao

mai mốt trát đòi con vào Thủ Đức

chắc gì mẹ gặp con đâu

anh Cả, anh Hai, chú Cường, chú Phúc

người chết triền đồi, người người chết lũng sâu

chỉ còn tờ điện tín xanh lạnh lùng để lại

 

Bây giờ con sống đây

bên những người đã chết

bên những người đang chết

cuộc sống mù lòa giữa mặt trời đen

con mang máng thấy mình còn sống

khi ngồi âm thầm đếm nhịp trái tim

Và con đếm nhịp trái tim

trong cơn hấp hối

những nhịp im lìm như móng chân rắn mối

bước vào trong nỗi ăn năn

những nhịp băn khoăn

như những lá rơi tình đầu chờ đợi

những nhịp giận dỗi

thuở con thơ đòi mẹ bế bồng

những nhịp ngoan hiền như gió thoảng bờ sông

căn nhà mình, mẹ con cơm cá

và con rùng mình những âm thanh lạ

xoáy tròn trong mỗi thớ tim

 

Con nghe tiếng kêu la của bà mẹ đi tìm

quờ quạng xác con trong căn nhà gạch vụn

oanh tạc vùng tình nghi

Con nghe tiếng quay cuồng của vũ điệu về khuya

từng tràng cười ré lên như địa ngục

những tiếng cười xen vào tiếng nấc

thằng bé con lượm mẩu bánh mì rơi

 

Con nghe tiếng người quằn quại kêu la

những tràng súng vô nhân giữa lòng đô thị

bắn chết trẻ em, ông lão, bà già

rồi “bồi thường xứng đáng”

câu chuyện sẽ dần qua

 

Con nghe giữa phố phường

lựu đạn cay và đá, chai độc thoại

máu đổ rồi sẽ thấy mặt anh em

 

Con đang nghe trái tim

nổ tung từng mảnh vụn

máu từng dòng im lìm

máu từng dòng phẫn nộ

 

Trên bàn tay con đó

trên dải đất khô cằn

trên mặt mày khốn khổ

trên cuộc sống lầm than

 

Mẹ ơi, con của mẹ

chỉ còn có trái tim

sẽ sống nhờ trái tim

sẽ chết nhờ trái tim

 

Là tâm hồn con đó

là vần thơ con đây

bài học i tờ ngày xưa mẹ dạy

con viết thành lời đắng cay

dòng máu anh hùng cha con kháng Pháp

con luyện thành lời hăng say

 

Con sẽ vót nhọn thơ thành chông

xuyên vào gan lũ giặc

con sẽ mài thơ như kiếm sắc

chặt đầu văn nghệ tay sai

trả thù cho cha, rửa hờn cho nước

cho con ngẩng đầu nhìn thẳng tương lai

 

Nếu thơ con bất lực

con xin nguyện trọn đời

dùng chính quả tim mình làm trái phá

sống chết một lần thôi

Con sẽ chết như những người đã chết

và những người đang chết

nhưng trái tim con

sẽ đời đời bất diệt

dẫu đã nổ tan tành

dẫu đã khô máu hết

 

Vì mẹ ơi, con biết

trái tim con là thơ

trái tim con là rừng là núi

là lúa là ngô là cam là bưởi

là quá khứ, là tương lai

là khổ đau, là hạnh phúc

là đấu tranh, là bất khuất

 

Trái tim là của con người

viết lịch sử mình trên mặt đất

bằng từng nét máu thắm tươi.