Thơ - Viết cho cây tuệ mai mới trồng ở Xuân Lộc

Dội tiếng gà khuya chao nhịp võng

Trăng đầy giấc ngủ chiến trường xưa

Đêm nồng hương đất ba dan thở

Em đẫm cành sương chợt nõn nà…

 

Rừng lá mười năm xuân trở lại

Son pha màu ngói biếc chồi non

Đón em đất mở lòng tươi rói

Còn ấm bàn tay anh mới ươm?

 

Xin tưới cho em giọt lệ này

Mai sau thêm đượm nhựa căng đầy

Ngôi sao anh nở thơm hồn biển

Hoa đỏ em hiền tựa nét môi

 

Thương lắm ư em, rời chẳng nỡ?

Mơn man đầu võng lá trăng mềm

Đưa nhau đi tới nghìn quê nữa

Cánh tuệ mai hồng những bóng đêm!

 

Ra giữa đời chung riêng kỷ niệm

Người thêm sâu lắng đất thêm hoa

Ôi biển Đông chia từng giọt vậy

Giọt nào chẳng giọt máu tim ta?

 

Anh cúi hôn cành ve vuốt nụ

Hoa như người thực đứng nghiêm buồn

Ngước lên, vầng trán trời Xuân Lộc

Mỗi nụ em đằm một dấu son…!