Trang thơ Mai Thúc Lân

Thăm Côn Sơn

Côn Sơn nghe tiếng đã lâu rồi,

Mà mãi bây giờ mới tới nơi.

Đường đá cheo leo ngân tiếng suối

Ngàn thông vi vút rộn lưng đồi.

Thạch bàn còn đó in chân Bác

Đỉnh núi Cờ tiên thoảng gió trời.

Tâm hồn Nguyễn Trãi ôm sông núi,

Một áng hùng văn sống vạn đời.

Tháng 5-1992

 

Cấy xuân

Trời hửng lên rồi, em đi cấy,

Ruộng khoán bừa nhanh nước ấm chân

Sắc vàng giá rét in trên mạ,

Em cắm dày hơn những khóm xuân.

 

Nắng sớm đùa trên mái tóc em,

Loang trên bờ cỏ ướt sương đêm.

Một mảng trời cao chao cánh én,

Đồng làng vào vụ sáng lên thêm.

 

Tay em thoăn thoắt ươm mầm sống,

Đan những đường xanh dệt ấm no.

Trông trời, trông đất, trông mây ấm

Cho lúa vụ này thêm bội thu.

 

Sáng nay trên chốt cao biên giới,

Có người chiến sĩ nhớ về xuôi.

Ruộng khoán nhà mình ai sang cấy?

Bất giác trên môi nở nụ cười.

Tháng 2 năm 1985

 

Ra cù lao Chàm

Núi xanh nước biếc thuyền lơ lửng

Mờ ảo sương buông phủ đảo xa

Nắng lên biển sáng vàng bọt sóng

Thấp thoáng hàng dương mấy nếp nhà.

 

Lên biên giới

Đường lên biên giới mây che núi

Mận nở chào xuân trắng cả rừng

Bộ đội vẫy tay ngời ánh mắt

Xe qua thoáng một chút ngập ngừng.

Tháng 2-1986

 

Tây Bắc

Phong Thổ chiều nay mây xuống thấp

Cô gái H’mông đứng thẫn thờ

Có tiếng chim rừng trong vách đá

Bỗng thấy bừng lên một ý thơ…

1993