Trao đổi ý kiến

Trả lời ông Bùi Minh Quốc

(trên mạng http://www.viet-studies.info của ông Trần Hữu Dũng)

Nay xin công bố trước hải nội, hải ngoại chư quân tử hai văn kiện sau đây (và đã công bố trên talawas năm 2006 để đáp trả sự vu cáo của một số người), để làm rõ vấn đề mà ông Bùi Minh Quốc nêu. Còn những việc khác, thong thả ta sẽ bàn tiếp.

Mai Quốc Liên

Tố Như có phải là bút hiệu của Nguyễn Du không?

Tạp chí Xưa & Nay, số 7, tháng 7/2010; tạp chí Hồng Lĩnh, số 57, tháng 7/2010 đều có đăng bài của ông Võ Giáp, nội dung như sau:

Tiếng Việt, linh hồn dân tộc

Đã là người dân Việt Nam, hẳn ai cũng sẽ tâm đắc hoặc chí ít là không thể phản bác khi đọc bài Nên “phanh” cái đà dùng từ Mỹ khi nói và viết tiếng Việt đăng trên Hồn Việt số tháng 6/2011 của tác giả Quảng Thanh. Và nếu nghĩ đến lời ông chủ bút báo Nam Phong từ gần trăm năm trước “Tiếng ta còn, nước ta còn”, sẽ không khỏi chạnh lòng bởi đang có dấu hiệu cho thấy tiếng Việt rất dễ bị lung lay do những ai đó đang “tự nguyện làm nô lệ cho người” (*).

Tiếng “qua” không riêng của xứ Quảng?

NGUYỄN HẢI PHÚ
(164/1A Thời Tây 2, Tân Hiệp, Hóc Môn, TP. HCM)

Đọc bài “Tản mạn về Tiếng Việt” của tác giả Lê Tự Hỷ (Hồn Việt tháng 5/2010), tôi có hai ý kiến nhỏ:

Thuyết “instinctivement” của Hoàng Xuân Hãn và ngôn ngữ Truyện Kiều

Nhận xét về việc nghiên cứu Truyện Kiều qua bản Duy Minh Thị 1872, học giả Hoàng Xuân Hãn phát biểu:

“Cụ Nguyễn Du tuy ở Bắc nhiều - mẹ người Bắc - nhưng cái gốc Nghệ cũng không khỏi được. Cho nên tiếng Nghệ instinctivement tự nhiên Cụ viết ra, nhiều khi Cụ viết ra những tiếng dùng ở Nghệ chứ ở ngoài Bắc người ta ít dùng lắm. Tuy phần lớn văn Kiều là tiếng Bắc đấy, nhưng có những tiếng như thế, tôi là người Nghệ An tôi thấy rõ chuyện ấy hơn người khác nhiều”

(“Học giả Hoàng Xuân Hãn nói về Truyện Kiều”, Tạp chí Văn học, số 3, 1997, tr.4)

Thư phản hồi cùng tác giả Phạm Quỳnh – một góc nhìn

Tôi đã được đọc thư của Đại tá-Tiến sĩ Sử học Nguyễn Văn Khoan gửi trên Phạm Tôn blog (http://phamquynh.wordpress.com/2012/05/10/thu-cua-tien-si-nguyen-van-khoan-gui-blog-phamton/) trả lời lại về bài viết của tôi trên tạp chí Hồn Việt số 58 (tháng 5/2012). Nhưng phải đến khi có thư viết tay của Đại tá-TS Nguyễn Văn Khoan gửi đến tạp chí Hồn Việt, tôi mới tin chắc đó là ý kiến của tác giả, và nay tôi mới có ý kiến trả lời.

Thêm lời bàn về câu tục ngữ “Gái thương chồng…”

BÙI VĂN TẬP

Câu tục ngữ thật hay, với cách diễn đạt theo lối ẩn dụ, tuy nghĩa không lộ rõ nhưng vẫn cảm nhận được. Đặc biệt là hình ảnh một chợ quê đông vui và một chiều hôm nắng quái đã in đậm hồn quê vào câu tục ngữ.

Tản mạn đôi điều trên đường đi tìm triết lý cho nền giáo dục nước nhà

Đúng là trong cuộc sống của đất nước hôm nay, không một ngành nào lại được xã hội, báo chí, đặc biệt các bậc thức giả, kể cả Việt kiều ở nước ngoài quan tâm, bàn luận nhiều như với ngành giáo dục mà trong đó sự bổ ích là chính nhưng chuyện gây nhiễu cũng không phải không có.