Văn bia tưởng niệm Nhà giáo liệt sĩ chiến trường Miền Nam

I. Tiếng gọi non sông

Bao năm trời đổ mãi máu xương

Ngàn dặm đất chìm trong khói lửa

Đạo dân con, khi Tổ quốc lâm nguy

Lòng kẻ sĩ, trước đồng bào đau khổ

Thành đồng Nam Bộ: đi trước về sau

Đất thép Củ Chi: vào sinh ra tử

Nước sôi lửa bỏng: tình cảnh này đốt cháy tim gan

Chị ngã em nâng: đạo lý ấy soi dài kim cổ

Đã chung máu chảy ruột mềm

Sá ngại bom rơi đạn nổ!

Ào ào khí thế, quân dân từ hậu tuyến: xung phong

Rạo rực tinh thần, giáo giới hướng tiền phương: thượng lộ

Ba ngàn đồng nghiệp: lớp lớp xông pha

Vạn dặm trường đồ: trùng trùng hiểm trở

II. Lương tâm nhà giáo

Dù bạn từ xa

Hay anh tại chỗ

Trong gian nan, thắt chặt yêu thương

Trước trách nhiệm, tăng cường đội ngũ

Cùng nhau khắc phục khó khăn

Ra sức vượt qua thách đố

Nào tiến hành giáo dục phổ thông

Nào phát triển bình dân học vụ

Trường lớp mở mang, ngày đêm dạy dỗ

Rèn luyện tài năng, trau dồi đức độ

Mong con em nối chí anh hùng

Vì đất nước trổ tài văn võ

Đồng cam cộng khổ, được nhân dân đùm bọc mến yêu

Vững chí bền gan, đưa giáo dục đi vào quy củ

III. Trách nhiệm công dân

Chiến tranh khốc liệt: lòng dân ngày một vững vàng

Tham vọng điên cuồng: thói giặc càng thêm hung dữ

Dội bom rải thảm: phá tan bao lớp học, cơ quan

Rắc độc da cam: giết hại cả cỏ cây, muông thú

Hai vai kiếm bút: giáo viên cùng bộ đội xông pha!

Một dạ sắt son: trường học với dân thôn gắn bó!

Bao phen chặn địch, phá càn

Những buổi rào làng, bám trụ

Rồi đến khi

Mùa xuân đại thắng, giang sơn muôn dặm thu hồi

Kháng chiến thành công, Nam Bắc một nhà đoàn tụ

Chí nhân đại nghĩa: lẫy lừng thêm khí phách ông cha

Mỹ cút ngụy nhào: tan tác cả thực dân mới cũ!

Mấy thập kỷ kiên cường chiến đấu: đất anh hùng, dũng khí vươn cao

Bao nhiêu người oanh liệt hy sinh: ngành giáo dục, đau thương chẳng nhỏ!

IV. Vì nước hy sinh

Bao bạn bỏ mình

Những người vắn số

Xuân vừa về: đã lá rụng hoa rơi

Đời đang đẹp: bỗng gương tan ngọc vỡ!

Chỉ đáng tiếc trải bao năm tháng: mỏi đợi chờ chửa thấy bình minh

Lại càng thương chẳng chút riêng tư: chỉ cống hiến không màng hưởng thụ!

Chẳng được trông mẹ yếu cha già

Chẳng còn thấy vợ thương con nhớ!

Nào những buổi giao tranh ác liệt, giữa chiến trường thịt nát thân tan

Nào những ngày tra tấn dã man, trong tù ngục xương rơi máu đổ

Nào những lúc tơi bời đạn nổ, lấy thân mình cứu sống em thơ

Nào những khi liên tiếp bom rơi, cùng dân chúng chết trong hầm hố

Nào vị giảng viên đại học: bỗng bỏ mình giữa nửa bài thơ

Nào cô biệt động Sài Gòn: chợt ngã xuống ngay bên hè phố

Giữa đất trời: một dáng đứng hiên ngang!

Trong sống chết: một nụ cười rạng rỡ!

V. Ngàn thu sống mãi

Đỉnh Trường Sơn bát ngát mây bay

Dòng Bến Hải dạt dào sóng vỗ!

Cây xanh cỏ đẹp, trên đất Tây Ninh

Khói tỏa hương thơm, dưới trời Nam Bộ

Một đài tưởng niệm: dựng cất khang trang

Trăm mối tâm giao: tìm về hội ngộ

Bâng khuâng kẻ mất người còn

Man mác tình xưa nghĩa cũ!

Chúng tôi nay

Dâng bó hoa: khó nén lòng đau

Rót ly rượu: khôn cầm lệ nhỏ.

Vươn cao bút nọ, hướng đỉnh trời xanh

Mở rộng sách này, ghi dòng chữ đỏ:

Hiến thân cho nước: sống đã vinh, mà thác cũng vinh

Hết dạ vì dân: mệnh chẳng thọ mà danh lại thọ

Đạo làm thầy mãi mãi nêu cao

Gương trí thức đời đời sáng tỏ!

                                                                                                                                                                                Tây Ninh, ngày 27/7/2004

Ban liên lạc truyền thống Tiểu ban giáo dục miền Nam rất cám ơn Giáo sư Vũ Khiêu, ghi nhớ mãi việc làm của giáo sư đối với chúng tôi. Năm nay giáo sư vào mùa xuân thứ 97 của mình, chúng tôi kính chúc giáo sư Thọ vô cương, kính chúc Anh hùng-nghệ sĩ Vũ Khiêu mãi tỏa sáng cho đời qua nhiều áng văn hay.

Phan Thanh Liêm

(Phó trưởng ban liên lạc truyền thống Tiểu ban giáo dục miền Nam, Ủy viên Ban chấp hành Hội Cựu giáo chức Việt Nam)

pic

Ký họa Thanh Châu